Hạnh phúc và nỗi đau

6 Likes Bình luận
Đêm về buồn quá sau một ngày làm việc mệt mỏi, tôi rất sợ về đêm, sợ một mình, sợ sự cô đơn, vì lúc ấy không gian vắng lặng nỗi nhớ lại ùa về. Cuộc sống của tôi là những chuỗi ngày ít ỏi niềm vui. Tôi lớn lên trong một gia đình nghèo khó, tôi phải bươn trải cơm áo gạo tiền, đôi tay không ngừng nghỉ. Một ngày tôi chỉ biết công việc và công việc, và cứ thế cho đến khi tôi được vào học lớp trung cấp kế toán. Đối với mọi người nó rất tầm thường nhưng để có ngày như thế với tôi là cả khoảng thời gian khó nhọc. 

Rất tình cờ, tôi quen anh khi tôi học môn Internet, tôi vào mạng và biết anh, người con trai Long An. Lúc bấy giờ anh là một chàng trai thất tình, buồn đời, còn tôi là cô gái nghèo ngố ngáo. Số phận của cuộc đời phải chăng đã được định sẵn cho cuộc đời tôi – ngôi sao xấu nhất trong tất cả các vì sao. Chúng tôi quen nhau qua mạng. Anh nói chuyện rất lịch sự và dễ mến. Anh xin số phone của tôi và chúng tôi cứ như thế liên lạc với nhau. Đôi lúc anh gọi cho tôi hàng giờ vào mỗi tối. Dần dần bỗng tôi phát hiện trái tim mình đã biết nhớ nhung, biết chờ đợi những dòng tin nhắn, những cuộc điện thoại về đêm. Chúng tôi chia sẻ cho nhau những chuyện của ngày thường những niềm vui và nỗi buồn, tâm sự và chia sẻ về gia đình. Anh thường hay an ủi tôi những khi tôi rơi lệ, những lúc như thế anh hát cho tôi nghe, dỗ dành tôi như một đứa trẻ. 

Rồi một ngày, bất chợt anh nói yêu tôi, làm trái tim tôi cũng vui mừng rộn nhịp. Tôi biết rằng tôi đã yêu anh, một tình yêu ai cũng cho là ảo tưởng, tình yêu Internet. Khi yêu anh tôi vẫn biết một tình yêu không kết quả, nhưng ai có thể lý giải được lời nói và hành động của con tim. 

Nhà tôi rất nghèo, còn tôi lại là một cô giá không nhan sắc vì thế không bao giờ tôi dám đối diện với anh, tôi luôn là kẻ giấu mặt. Thời gian cứ thế trôi, cũng gần 2 năm tôi biết không thể giấu anh thêm nữa và tôi quyết định cho anh biết mặt. Tôi lên Sài Gòn tìm việc sau khi đã nghỉ làm ở quê. Tôi cùng cô bạn thuê nhà trọ. Nơi tôi trọ không cách nơi anh ở bao xa. Qua lời chỉ dẫn và theo tiếng gọi của sự nhớ nhung tôi đã tìm gặp anh, dù chỉ dám nhìn anh ở xa. 

Đêm noel đã đến, thấy dòng người tấp nập, Sài Gòn rực rỡ đón noel lòng tôi lại nhớ anh da diết, tôi đã nhắn cho anh, sau sự trốn chạy. Tôi đã hẹn gặp anh một ngày gần nhất. Buổi hẹn ấy đã đến, anh gặp tôi và dẫn tôi đi chơi cả ngày nơi Đầm Sen – khu vui chơi, mà cô bé nhà quê như tôi chưa từng đến. Tôi không cảm thấy xa lạ khi gặp anh vì tôi đã biết anh và nhìn anh không biết bao nhiêu lần. Thế đấy, thời gian dần trôi, hoàng hôn cũng đến và chúng tôi chia tay nhau trong niềm hi vọng và hạnh phúc. Tôi rất hạnh phúc vì tôi đã đối mặt với người tôi yêu, tôi đã trao anh nụ hôn đầu đời ngọt ngào và mê đắm. Anh là chàng trai đa tình, tôi vẫn biết khi làm bạn, chia sẻ cùng anh thời gian qua.

Thế đó, anh cho tôi bao hi vọng và sau ngày hôm ấy anh lẩn tránh tôi, tin nhắn ngày càng xa càng xa. Lúc ấy tôi khóc rất nhiều và tôi cũng nghĩ và hiểu được tại sao anh lại như thế vì anh không thể chấp nhận ngoại hình tròn trịa của tôi, cho dù anh cũng thế. Kết thúc cuộc tình ảo, nhưng anh có biết đâu trái tim tôi tan thành mảnh vụn, đau khổ vì nhớ anh, tôi trốn chạy, tôi về lại quê, tôi muốn trở lại ban đầu nơi con tim tôi chưa có anh. Nhưng sao khó quá, tôi vẫn nhớ anh, tôi biết được tình yêu tôi dành cho anh không hề thuyên đi hay giảm đi dù chỉ là một phần. Tôi ao ước được tâm sự cùng anh, được anh dỗ dành, được anh hát cho tôi nghe như những lúc trước, nhưng ước mơ không bao giờ thành hiện thực. 

Tôi không trách anh, chỉ trách con tim mình quá đèo bồng để tự chuốc lấy nỗi đau không tận, không lành. Mỗi khi nhớ anh, nhớ từng kỉ niệm nước mắt tôi cứ đong đầy. Nhưng anh à, em vẫn không hối hận khi đã yêu anh. Dù cho em lựa chọn thêm một lần nữa e vẫn chọn yêu anh, dù tình yêu của e không được đáp lại, dù ở nơi rất xa anh e vẫn luôn nguyện cầu và chúc phúc cho người em yêu. Em cũng cảm ơn anh cho em biết được thế nào là tình yêu, thế nào là nỗi đau của con tim, nỗi đau của tình yêu. 

Hãy vui vẻ nhé anh yêu, ông xã mèo ú của em, xin cho e được gọi như thế lần cuối cùng anh nhé, để nhớ về kỉ niệm một thời hạnh phúc, dù anh đã xa em.

(Người gửi: Nguyễn Thị B.)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.