Học chấp nhận thế nào

1 Like Tắt bình luận

Nhiều lần, khi đọc báo hoặc nghe đài, em thấy buồn cười vì sao chuyện đơn giản đến vậy mà người ta phải nhờ tư vấn. Nhưng giờ em mới hiểu có những lúc con người rơi vào thế bế tắc không thể giải quyết được.

Vợ chồng em lấy nhau được gần bốn năm và đã có một bé gái hơn 1 tuổi. Trong thời gian đó, em thấy chồng mình là một người rất tốt, quan tâm đến vợ con. Hàng tháng, anh ấy đưa em đủ tiền sinh hoạt cho cả gia đình, thậm chí nếu không mua quần áo thì em có thể tiết kiệm ra được một khoản kha khá. Tuy nhiên, có một điều em thấy lạ là anh ấy luôn khó chịu khi em đề cập đến vấn đề cái két trong nhà.

Khi mới lấy nhau, thấy chồng mình không công khai mã số két, mặc dù có đôi chút lăn tăn nhưng em tự nhủ có thể anh ấy chưa thực sự tin mình nên cũng không thắc mắc gì. Tuy nhiên, việc giữ bí mật ấy vô tình đã tạo ra một vách ngăn trong đời sống vợ chồng.

Em cũng không công khai vấn đề tài chính của mình (tuy lương của em không cao nhưng em rất chịu khó tiết kiệm và chồng em cũng biết điều này). Chính vì vậy, khi cần chi tiêu cái gì lớn trong nhà, vợ chồng em thường chia đôi, mỗi người chịu một nửa hoặc ít nhất, em cũng phải đóng góp một phần.

Tuy nhiên, sau khi hai bên gia đình góp tiền mua nhà cho hai đứa (lại cũng mỗi nhà một nửa), hai vợ chồng cùng nhau vượt qua những khó khăn thời kỳ khủng hoảng trầm trọng về tài chính (công ty anh ấy không có việc), lại có với nhau một đứa con mà anh ấy vẫn không công khai mã số thì em hoàn toàn không hiểu.

Nói thực, hiện nay em đang rất mâu thuẫn. Một mặt, em hoàn toàn tôn trọng sự riêng tư của chồng, càng không bao giờ nghĩ đến việc kiểm soát từng đồng của anh ấy. Mặt khác, em không chịu nổi sự giấu giếm công khai ấy. Thà rằng anh ấy để cái két ấy ở chỗ nào em không biết thì không sao. Em nghĩ đã là vợ chồng thì ít nhất phải có sự tôn trọng lẫn nhau. Ai chẳng có quỹ đen nhưng chẳng ai lại ít tế nhị như chồng em cả.

Nhiều lúc, em hỏi anh ấy lương của anh bao nhiêu thì anh ấy bảo là không biết. Nếu anh ấy biết nói dối một cách tế nhị hơn thì có lẽ em đã không lâm vào tình trạng bế tắc này. Không chịu nổi, nhiều lần, em đã thẳng thắn trao đổi với chồng về suy nghĩ của mình. Lúc đầu, anh ấy nói có một vài giấy tờ quan trọng không muốn em phải bận tâm. Nhưng trong lần trao đổi gần đây nhât, chồng em nói rằng vì không muốn em kiểm soát từng đồng và phải giải thích các khoản chi tiêu với em nên không công khai mã số.

Em sinh trưởng trong gia đình mà bố mẹ tách bạch nhau về tài chính. Từ khi còn bé tí, em đã phải chứng kiến quá nhiều lần bố mẹ cãi vã về tiền, trách nhiệm tài chính đối với con cái. Người đau khổ nhất trong những trận cãi nhau nảy lửa ấy không phải là bố mẹ em mà là chị em em. Em nghĩ sao khổ như thế mà người ta lại cứ cố sống với nhau.

Cuối cùng, bố mẹ em quyết định ly dị ở cái tuổi mà người ta nói đã cố được bao nhiêu năm rồi sao không cố nốt đi. Em cho rằng một gia đình không xây dựng trên những cái chung thì không bao giờ bền vững. Em cũng không muốn con em phải khổ như em.

Em rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người. Có phải những người đàn ông khác cũng như chồng em không? Em có nên kết thúc cuộc hôn nhân này để tránh cho con em những đau khổ như em không?

Rất mong nhận được hồi âm. Em gái bối rối.

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: admin