Hối tiếc muộn màng

6 Likes Bình luận

Mình không biết phải bắt đầu câu chuyện của cuộc đời mình từ đâu. Đã từng rất lâu rồi mình muốn ai đó biết về cuộc sống của mình, và có thể chia sẻ tâm sự với mình. Mặc dù mình có khá nhiều bạn, và dường như mình không tin tưởng vào ai cả. 

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nhà nông. Thuở nhỏ tuy vật chất thiếu thốn nhưng tình cảm của người thân trong gia đình mình luôn tràn ngập. Ba Mẹ mình đã xây dựng một mái ấm gia đình bằng chính sức lao động và hai bàn tay trắng… Đó là vì sao?

Ba mình là người Bắc, Mẹ là người Nam. Trước kia khi đi bộ đội vào Miền Nam và đã lập gia đình ở quê Ngoại của mình luôn. Lớn lên chỉ nghe Mẹ kể lại là lúc tổ chức đám cưới thì Ông Bà Nội có vào một lần cho đến nay, giờ đã hơn 20 năm rồi.

Thiếu tình thương của Ông Bà Nội đã đành, vì còn gặp nhiều khó khăn về việc đi lại. Rồi cả 2 anh em mình cũng thiếu tình thương về phía Ngoại. Mình cũng không hiểu vì sao mà Bà Ngoại của mình lại ghét gia đình mình nữa, còn Ông Ngoại thì cũng có chút gì đó gọi là quý mến gia đình. Mình chỉ nghe mọi người nói rằng Bà Ngoại có một đứa con gái riêng, đó là Dì Hai của mình hiện tại, nên đã không thương Mẹ mình từ khi còn bé rồi. 

Hai anh em mình cũng khôn lớn từng ngày, học hành đàng hoàng. Nhưng từ khi lên cấp III thì anh Trai mình ham chơi nên đã bỏ học dở dang, và lên Sài Gòn học lái xe. Mình thì vẫn học hết cấp III, Gia đình mình dường như muốn chấm dứt việc học của mình ở đây, không muốn mình học tiếp. Vì gia đình lúc đó đang khó khăn, do đó mình chỉ tự ôn thi ở nhà và thi vào ngành dược nhưng đã bị trượt.

Ở nhà với Ba Mẹ được khoảng một năm. Mình quyết định lên Sài Gòn học tiếp. Cuộc đời của mình có nhiều thay đổi từ khi mình bước chân lên chốn đô thị này.

Tuy không là một cô gái đẹp, nhưng mình sở hữu một gương mặt cũng khá dễ thương và một thân hình nhỏ nhắn. Cho nên thật sự mà nói thì từ thời học cấp III cho đến hiện tại mình có khá nhiều bạn. Hiện tại mình đang là sinh viên năm cuối, mình theo học ngành công nghệ thông tin hệ cao đẳng. Nhưng việc học đã từ lâu nó không còn quan trọng gì đối với mình cả.

Cuộc sống ở nhà nói chung tương đối ổn định. Gia đình mình có một vài người bà con xa sống ở Hàn và Đài. Nhiều lần đề cập với gia đình vấn đề mai mối, lấy chồng nước ngoài cho sung sướng tấm thân, cũng giúp ít khoản nào đó về kinh tế cho gia đình. Mẹ cũng nhiều lần muốn mình nghỉ học và lấy chồng, vì có người thân bên ấy lo và giới thiệu chỗ tử tế. Mình không trách Mẹ, nhưng mình bắt đầu chán học khi những chuyện ấy lọt đến tay mình. Tối ngày mình chỉ biết cắm đầu vào cái máy vi tính để chơi, việc học cũng bắt đầu sa sút. 

Bạn bè nhận xét mình là cô bé đào hoa. Mình nghĩ là đúng. Từ khi biết yêu, yêu rất nhiều và cũng được rất nhiều người yêu. Từ sinh viên, người quen biết cho đến thầy giáo và cả những người có địa vị trong xã hội. Nhưng mình đã ngộ nhận ra một điều là mình không đến với họ bằng tình cảm thật sự. Mình ham vui, muốn ăn diện với bạn bè nên càng ngày mình đã tụt dốc đến không ngờ. Và cũng chẳng có một ai yêu mình một cách thật lòng cả. Tất cả đều lợi dụng lẫn nhau (xin cho mình được khóc trước khi tiếp tục câu chuyện)…..

Con người trước kia bây giờ đã mất thật rồi, chỉ còn lại thân tàn xơ xác trong những cuộc chơi. Yêu thật sự và thật sự yêu từ khi mình gặp anh, quen anh trong lúc đi chơi ở quán Bar. Anh là nhà báo, viết bài cho báo Thanh niên, báo Công an và Quốc hội. Phong độ và đẹp trai, mặc cho bạn bè nói anh thế này, thế nọ nhưng mình vẫn luôn đặt tất cả niềm tin vào anh.

Anh đã từng kể về quá khứ của anh cho mình nghe. Mình cũng thế, anh nói yêu mình thật lòng, muốn cưới mình làm vợ. Lúc đó hạnh phúc biết bao nhiêu các bạn biết không. Và một, hai, ba, bốn, năm tháng trôi qua, càng ngày anh càng lạnh nhạt dần, không muốn gặp mình, tin nhắn cũng rất ít, điện thoại dường như không.

Lúc này mình mới ngộ nhận ra một điều là tình yêu anh dành cho mình chỉ vì lợi dụng con người cùa mình. Thật sự bị sốc và đau khổ khi mình muốn găp và nói rõ với anh, nhưng tất cả đã quá muộn khi anh đã chia tay mình với không một lý do nào cả. Giờ đây anh đã thật sự rời bỏ mình và đi tìm một cuộc tình mới. Tất cả những lời nói của anh đều dối trá… 

Mình đau đớn nhưng không biết phải làm sao bây giờ. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, mình đành chấp nhận, không một lời nài nỉ, van xin tình cảm của anh. Mình biết đó chính là hậu quả mà mình phải gánh chịu một mình. Bạn bè cũ chỉ còn lại một, hai đứa bạn thân. Tất cả điều biến mất. Mình đã đánh mất tất cả. Có phải mình là một đứa con gái hư và khốn nạn lắm phải không? 

Mình không biết chia sẻ nỗi đau này với ai cả, trang: www.webtamsu.com này mình chỉ vừa tình cờ biết đến, và mong rằng đây là nơi mà mình có thể chia sẻ được mọi tâm sự vui, buồn trong cuộc sống, mong các bạn hãy chia sẻ với mình. 

Cô bé đáng thương và đáng trách.

(Người gửi: Phùng Th. Ng.)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.