Kết thúc hôn nhân không bằng một nửa thời gian yêu

12 Likes Bình luận

Ngày ấy, anh nhìn thấy tôi khi cùng đi đăng ký nhập học năm đầu tiên vào đại học. Tôi và anh có duyên ngồi cạnh nhau tại khu đăng ký. Anh không mang theo bút viết và có quay sang mượn tôi. Tôi trong lúc đang chú ý gọi đến tên mình còn không kịp nhìn mặt anh mà đưa cho bút luôn. Và câu chuyện sẽ không có gì cho đến ngày nhập học. Anh đã lén nhìn thấy tên tôi và tờ đăng ký ngành học. Tôi và anh trùng hợp cùng ngành nhưng khác lớp.

Anh đã tìm tên tôi trong danh sách học sinh mới nhập học và biết tôi đang học lớp nào. Tôi có chơi với bạn nữ cùng lớp anh rồi anh đã xin số điện thoại của tôi qua người bạn ấy.

Tôi là người Hà Nội, còn anh quê ở tỉnh lẻ. Sau 6 tháng nhắn tin qua lại, tôi và anh đã có cảm tình và yêu nhau.

Bốn năm học đại học trôi qua. Tình yêu của chúng tôi cũng đã có lúc chia tay rồi quay lại như bao cặp đôi khác. Năm cuối của đại học, chúng tôi được nghỉ học để đi thực tập và chuẩn bị làm luận văn tốt nghiệp thì anh bị mắc bệnh Basedow và sút 15kg.

Tôi có đọc trên mạng về căn bệnh của anh và biết nó sẽ ảnh hưởng tới sinh sản sau này. Mẹ của tôi cũng biết và cũng hỏi tôi là sao biết nó thế mà vẫn muốn cưới. Nhưng tình yêu mà. Đã yêu rồi sẽ bỏ qua hết tất cả. Vì tôi yêu anh, tôi không nói cho anh biết về chuyện ảnh hưởng đó. Vì tôi sợ anh buồn và nghĩ nhiều.

Tôi chăm sóc cho anh. Ban ngày thì đi làm thêm kiếm tiền phụ gia đình. Trưa và chiều làm xong tranh thủ mang cơm vào viện cho anh. Đến khi ra trường, đi làm được 1 năm thì chúng tôi quyết định cưới nhau. Anh có xăm tên tôi lên vai phải như một lời cầu hôn. Và hứa sẽ chỉ cưới, yêu 1 mình tôi đến hết cuộc đời này.

Một năm đầu hôn nhân của chúng tôi chắc cũng giống như bao cặp đôi mới cưới khác. Cũng hạnh phúc và toàn màu hồng. Anh chỉ làm chạy bàn tại một nhà hàng với mức lương hàng tháng là 4,5tr. Còn tôi có khá khẩm hơn vì làm hành chính văn phòng, với mức lương 6tr. Vì gia đình chồng tôi mới chuyển từ quê lên Hà Nội nên chưa có đủ tiền để mua nhà vẫn còn đi thuê. Hàng tháng vợ chồng tôi đưa cho bố chồng 5tr để phụ giúp.

Vì bệnh Basedow của chồng tôi phải theo dõi thường xuyên. Nên cứ 2 tháng phải đi khám 1 lần và khoảng 2tr/lần khám. Lúc đó, chúng tôi còn đang mua cái xe máy trả góp để có phương tiện đi lại nên kinh tế của 2 đứa rất eo hẹp. Đến mức có thể nói tôi không dám nghĩ tới việc tiêu 1 đồng nào riêng cho bản thân mình vì không hề đủ.

Đến năm thứ 2 của hôn nhân, lương của 2 đứa được tăng lên 1 chút.  Thu nhập của anh được khoảng 6tr/tháng khi được chuyển lên làm kế toán của nhà hàng. Còn tôi là 7tr/tháng. Nhưng có vấn đề phát sinh là vợ chồng chúng tôi mãi không có con nên đã đi khám phụ sản.

Hôm đi khám tôi đã lo lắng vô cùng. Sợ anh biết được anh bị bệnh ảnh hưởng đến sinh sản. Và khi mọi người trong gia đình hỏi chuyện con cái tôi luôn nói là do tôi muốn kế hoạch. Thậm chí tôi còn chịu khi bị gọi là vịt đực cũng không sao cả.

Có kết quả khám, anh bị yếu tinh trùng. Lúc đó anh buồn và tôi cũng động viên anh không sao đâu vẫn chữa được mà, chỉ là thời gian thôi. Tháng đầu tiên hết 5tr riêng tiền thuốc của anh và của tôi 2tr vì chồng yếu nên vợ càng phải tốt để bù lại. Nhưng vẫn không có kết quả.

Đến tháng thứ 2, chúng tôi vẫn đi khám và làm IUI. Tôi tiêm 5 mũi và thuốc uống cũng hết 5tr/tháng nhưng vẫn chưa được. Sau đó gia đình chồng tôi quyết định mua chung cư trả góp. Mặc cho tôi khuyên ngăn vì kinh tế nhà không tốt đến mức có thể mua như vậy. Bên cạnh đó, tôi có cảm thấy khác lạ ở chồng tôi. Chồng tôi hay đi sớm về khuya. Thậm chí còn có ngày đi qua đêm nói là sửa nhà hàng nên yêu cầu chồng đến trông làm đêm.

Tôi đã nghi ngờ và đi đến đó thì không có ai làm cả. Tôi lẳng lặng đi về nói với bố mẹ chồng xem có hướng nào không thì chỉ nhận được câu nói là “Con đừng ghen lung tung, chồng con nó đi làm thôi nó không phải loại người đó đâu”. Tôi im lặng không dám nói gì. Đêm anh làm về tôi nhẹ nhàng ôm anh thì anh thở dài và có lần còn gạt tay tôi ra rồi tôi chỉ biết im lặng và khóc.

Hai tháng liên tiếp như vậy, tôi nhận thấy chồng tôi từ 1 người yêu thương chăm sóc vợ lại quá khác lạ. Tôi đã cố gắng ngồi nói chuyện với anh rất nhiều lần vì sự thay đổi đó nhưng anh không hề quan tâm đến cảm nhận của tôi. Tôi đã rơi vào trầm cảm lúc nào không hay. Đã có lần tôi muốn cắt tay tự tử để kết thúc tất cả khi anh hét vào mặt tôi “Hết rồi, kết thúc rồi”.

Rồi đến khi 2 vợ chồng chuyển về nhà mới mua ở. Anh vứt điện thoại ở trong phòng rồi ra ngoài xem tivi vì anh nghĩ anh đã khóa điện thoại rồi tôi sẽ không mở được. Nhưng tôi đã mò ra được và mở ra xem. Thì tôi đã không thể tin vào mắt của mình. Zalo anh không có gì vì anh đã kịp ẩn cuộc trò chuyện và đặt mật khẩu cho zalo.

Tôi chuyển sang xem skype thì trời ơi. Chồng tôi, một người mà tôi yêu thương, một người mà tôi tin tưởng hoàn toàn đã lên giường với người đồng nghiệp. Chồng tôi đã nói yêu thương và chiều chuộng 1 người phụ nữ khác trong khi vẫn đang chung sống với tôi.

Tôi như con điên lao ra và gào lên vì nó quá sức chịu đựng của tôi. Câu nói đầu tiên của anh nói với tôi là “Sao vợ mở được điện thoại?” Sau đó anh ôm tôi mặc tôi gào thét. Anh thừa nhận anh đã ngủ với đứa con gái kia và xin lỗi tôi mong tôi tha thứ. Rồi anh hứa sẽ chấm dứt với đứa kia vì chưa có con nên tâm lý anh chưa được ổn định. Tôi như chết lặng và cam chịu bỏ qua cho anh lần đó.

Đến tháng thứ 3 tôi làm IUI. Lần này tiêm 8 mũi và cũng hết khoảng hơn 5tr. Ngày nào tôi cũng chịu đựng những mũi tiêm như vậy chỉ mong có con. Rồi 1 ngày tôi mở zalo của anh. Họ vẫn còn liên hệ với nhau, họ vẫn đi ngủ với nhau. Tôi không thể chịu đựng nổi nữa. Tôi đã gọi bố mẹ anh sang để nói chuyện và anh cũng hứa chấm dứt vì cô gái kia đã nghỉ việc và thay số điện thoại. Bố chồng tôi có nói với tôi 1 câu khiến tôi không còn gì để nói thêm nữa: “Đấy là thằng này còn gà thôi, chứ bố mày mà đi thì chả ai biết”.

Anh ngoan ngoãn 1 tuần sau đó. Đến tuần thứ 2, tôi lại phát hiện ra anh đã cố xin lại số của cô gái kia và liên hệ qua Viber. Và anh nói với tôi là anh yêu đứa kia. Khi tôi không kiểm soát được đã nói đi tìm đứa kia thì anh đã lao vào tôi, bóp cổ tôi. Tôi không thể chấp nhận nổi anh và đã về nhà mẹ đẻ nhưng tôi không dám nói cho bố mẹ tôi biết. Chỉ nói anh đi công tác mấy hôm.

Cho đến hôm sau, tôi thử máu theo lịch hẹn thì biết mình đã có thai. Tôi không biết mình nên vui hay nên buồn cho đứa con của mình. Anh biết chuyện tôi có thai. Anh lao tới công ty của tôi đón tôi về và hứa chấm dứt với đứa kia. Sau này sẽ không làm gì có lỗi với con. Bố mẹ chồng tôi mặc định rằng tôi có con rồi thì chuyện gì cũng phải bỏ qua cho chồng.

Tôi không hề nhận được lời xin lỗi nào từ chồng mình. Mặc cho tôi đau đớn vì mới ngày hôm qua chính chồng mình nói yêu người con gái khác. Tôi cũng bỏ qua vì con. Tôi chấp nhận quay về. Và mấy lần tôi thấy anh vẫn thậm thụt nhắn tin nhưng thấy tôi anh liền tắt đi.

Chúng tôi quyết định đưa xe của chồng cho mẹ chồng đi vì xe mẹ bị hỏng. 2 vợ chồng đèo nhau đi làm, nhưng thứ 7 nào anh cũng bảo là anh tự đi Grab vì chiều anh sang bên bố.

Cho đến khi chiều thứ 7 nào tôi gọi anh cũng ít khi nghe máy. Hoặc có nghe cũng trong im ắng không tiếng động. Tôi nghi ngờ và gọi cho anh hỏi 3 lần anh đang ở đâu thì anh vẫn khẳng định đang ngồi ở văn phòng công ty. Tôi gọi đến đó giả vờ là nhà cung cấp thì họ nói thứ 7 văn phòng không làm việc. Tôi như chết lặng. Tôi mò đến công ty anh và gọi cho anh. Bảo anh đi xuống vì tôi ở dưới chờ anh. Anh nói chờ anh chút đang làm giở việc. Tôi nói tôi chờ ở cổng B, nhưng thật ra tôi chờ ở cổng A vì công ty anh có 2 cổng.

Tôi vòng sang cổng A thì thấy cảnh tượng, chồng của tôi đang bắt xe Grab từ 1 nơi khác về công ty đang vội vã trả tiền sợ tôi nhìn thấy. Tôi như chết đứng. Tôi im lặng để 2 vợ chồng đèo nhau về nhà. Anh đã xóa mất ứng dụng Grab nhanh chóng sợ tôi nhìn thấy. Tôi bắt anh tải về đăng nhập lại thì nhìn lịch sử Grab tôi không thể kiềm chế nổi. Chồng tôi sáng nay đã bắt Grab đi đến chung cư của đứa con gái kia. Rồi sau đó đi từ 1 địa chỉ khác ra văn phòng do tôi đang đứng đợi.

Tôi mò đến địa chỉ đó là cái nhà nghỉ. Tôi và anh cãi nhau. Anh lại bóp cổ tôi, đá tím chân, bóp tím tay tôi, xé rách áo mặc tôi đang mang thai. Lần thứ 4 trong đời, đã là lần thứ 4, tôi không chấp nhận nổi. Tôi gọi bố mẹ chồng thì bố mẹ chồng nói là khi nào mày bắt được con tao trai trên gái dưới thì hãng nói, ghen vớ va vớ vẩn. Tao không quan tâm chúng mày thế nào nữa. Tao không nghe mày nói. Tao chỉ cần biết chúng mày có ở được hay không thế thôi. Và rồi tôi và anh đều nói không thể.

Bố mẹ tôi biết chuyện nhưng hôm đó, ông bà có việc không có ở Hà Nội để sang nhà và nhờ em trai ruột của tôi sang xin phép cho tôi về bên nhà mấy hôm vì đang căng thẳng, tôi lại đang mang thai. Thì bố chồng tôi nói “ Mày đi thì đi luôn đừng có về cái nhà này”.

Tôi đã về nhà mẹ, sau 1 tháng ly thân mà bố mẹ tôi không nhận được lời nào từ phía bố mẹ của anh. Khi cưới hỏi tôi bố mẹ anh sang nói chuyện đàng hoàng nhưng khi các con có chuyện đến 1 cuộc gọi cũng không có. Trong khi con gái mình bị đánh, em trai xin phép cho về bên nhà thì nhận được câu nói đó.

Qua những ngày dằn vặt vì đứa con. Tôi đã nói với anh là 2 đứa nên nghĩ lại vì con. Thì anh nói với tôi là bây giờ về chỉ là bạn. Còn bố nói không được ở cái nhà này, ở ra ngoài mà ở. Và phải đi xin lỗi bố mẹ của anh. Tôi đã làm gì sai mà phải như vậy. Bố mẹ tôi xót con nên không cho tôi về bên đó nếu như không được giải thích. Sau những chuỗi ngày mệt mỏi, chúng tôi đã quyết định ly hôn.

Bây giờ, tôi mới nhận ra một khi con người đã thay đổi thì thật là đáng sợ. Ly hôn rồi, tài sản lớn nhất vẫn là đứa con trong bụng mới được 4 tháng. Hai năm lấy chồng không được gì chỉ toàn mất. Ra đi với 2 bàn tay trắng

Yêu nhau 5 năm và kết thúc hôn nhân chỉ sau 2 năm.

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.