Hy vọng anh sẽ thôi im lặng

5 Likes Bình luận

Cầm giấy báo nhận lại tiền nợ từ khách hàng, em sững sờ. Vậy mà bao nhiêu nghi kỵ, tội lỗi, tức giận em đã trút sang anh, sang hai đứa con.

Đã năm tháng rồi, anh không trả lời câu hỏi của em, em không biết anh có còn cần em nữa không. Em đã rút đơn ly hôn từ tòa án, em chờ đợi anh và vô vọng. Mọi chuyện bắt đầu từ đâu em không nhớ nữa, chỉ biết nó kết thúc khi em hỏi anh về số tiền anh mang đi đầu tư và mấy cái tin nhắn bí hiểm lúc nửa đêm. Anh bảo, tạm thời anh chưa thu hồi được vốn. Em không tin. Em nghĩ, anh đã mang tiền đi cho người phụ nữ khác, người mà tối tối nhắn tin cho anh trêu tức em. Em gào lên, đòi lại số tiền mà em đã tích cóp. Em khẳng định tiền đó là của em, em nhịn ăn, nhịn mặc để dành dụm. Em quên một điều đơn giản “của chồng công vợ”.

Em không nhớ lúc đó em đòi anh mang tiền về trả em là do em cần tiền hay em cần anh. Em lồng lộn với những ý nghĩ ghen tuông và thách thức. Sao người ta lại may mắn và tham lam thế, lấy tiền và lấy luôn cả chồng người khác. Người đó là ai, em không biết. Quanh em đầy những kẻ đáng nghi. Em thấy mình bất lực và quyết định làm đơn ly hôn. Em muốn xem thử anh có còn cần em nữa không. Em đã vứt hết đồ đạc của anh ra sân, đuổi anh khỏi căn nhà của vợ chồng mình. Em đã làm một việc mà đến giờ em mới hiểu rằng, chính em cũng không tha thứ được cho mình. Em đòi hết tài sản chung cho mình và giao con cho anh. Hai đứa con ngơ ngác không biết chuyện gì đã xảy ra với mẹ. Giờ em không dám nhìn vào mắt chúng. Em đọc được ánh mắt sợ hãi và nghi ngờ của hai con. Em đã đánh mất cả tình yêu thương và kính trọng của con mình.

Lá đơn ly hôn rút về vẫn còn đó. Mình vẫn là vợ là chồng nhưng em biết, em đã phạm một sai lầm không thể tha thứ. Anh không cần em nữa, em đọc được điều đó trong sự im lặng và ánh mắt lạnh lùng của anh. Nhưng em vẫn viết những dòng này cho anh, với một hy vọng mong manh là anh sẽ thôi im lặng.

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: admin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.