Khao khát một cơn mưa

2 Likes Tắt bình luận

Đêm qua trời đã mưa..mưa thật buồn.

Đêm qua mình không biết đã đứng bên khung cửa sổ trong căn phòng lạnh lẽo của nhà nghỉ đó đến khi nào…. Dường như mưa bây giờ cũng không thể xóa đi được điều mình không muốn nhớ. Mà ngược lại mình lại càng cảm thấy nhớ hơn, yêu thương nhiều hơn…

Đã bao lần mình tự nhủ đừng làm phiền cô ấy, sẽ tốt cho cô ấy… Và mình hiểu trong tình yêu không thể nào gượng ép khi người ta đã không phải là của mình thì có làm sao cũng không thể là của mình…? mình hiểu điều đó chứ… nên mình cũng không thể ép trái tim mình thôi đừng nhớ người đó được. Biết phải làm thế nào thế nào cho đúng bây giờ…?

Người ta bảo mình lên sống thật vui vẻ hạnh phúc luôn cười…. nhưng mình biết tìm hạnh phúc ở đâu, khi hạnh phúc của mình cô ấy đã mang đi từ kể từ ngày hôm đó, mình biết cười làm sao được khi cô ấy kéo mình ra khỏi sự u mê về một tình yêu tuyệt vọng, cho một mình tình yêu… mình đã cảm thấy mình thật hạnh phúc may mắn nhất trên đời khi được cô ấy yêu,. nhưng cũng từ ngày hôm đó cô ấy đã đạp mình quay trở lại là mình…. cóc ghẻ không thể sánh bước cùng thiên nga… có lẽ nó như một chân lý con người cũng không thể thay đổi được….! Mình cũng vậy…không thể làm được gì,,, có níu kéo, có gì đi nữa thì có lẽ không thể thay đổi được quyết định, tình cảm của cô ấy,,,, tình cảm mà….!

Vẫn biết là thế biết là không lên nhớ,,, không nên đau khổ,,, không nên là không nên. Nhưng mình không làm được điều đó… trái tim mình không ngừng nghĩ tới cô ấy… làm sao để không nhớ, làm sao để quên.. biết bao lần cầm điện thoại trên tay muốn gọi cho cô ấy,,để được nghe giọng nói ấy,,, biết bao lần nhắn tin rồi nhưng lại không muốn gửi, mình muốn nói chuyện muốn thấy cô ấy, muốn được biết giờ nơi xa ấy cô ấy đang làm gì nhưng mình đã không đủ dũng cảm làm điều đó…

Đêm qua mưa thật buồn…. mình đã khao khát một cơn mưa…. một cơn mưa để xóa dùm mình những hình ảnh về cô ấy… nhưng không có lẽ ông trời cũng buồn giống mình… Buồn.. lên nào có xóa được chút nào mà… Mưa…lại càng làm tăng thêm nỗi nhớ trong mình… nghĩ lại không biết sao lúc đó mình lại hành động như thế nữa…. mình không biết sao lại gọi cho cô ấy lúc đó… Cuộc thứ nhất cô ấy đã tắt máy… sau tiếng chuông điện thoại đổ là tut tut của đầu dây bên kia… tim mình se thắt lại như ngày chủ nhật hôm đó cô ấy nói với mình…. Đau lắm chứ… mình hận ngày chủ nhật…

Cuộc gọi thứ 2 cô ấy đã bắt máy, mình muốn hỏi cho thật nhiều để được đáp lại thật nhiều mình có thể nghe giọng nói ấy… mình đã không cất được lời nào… sự im lặng ở 2 đầu dây cho mình hiểu cô ấy đã không muốn nói chuyện với mình… gục mặt xuống bàn điện thoại mình đã phải cắn chặt môi để nước mắt dưng dưng đừng trào ra… nhưng không được… khi những ca khúc của bài hát Lặng Yên được phát ra từ chiếc điện thoại cầm tay của mình ở góc nào đó trong căn phong như tác động vào mình… môi mình, trí óc mình đã không thể ngăn lại được, nước mặt mình đã rơi…mụ mị, trống rỗng, vô thức cứ xót xa, nước mắt cứ rơi…

Mình không biết sao đêm qua mình lại thế nữa….mình yếu đuối quá đúng không….có lẽ mình yếu đuối quá,,, mình đã không phải là mình nữa… đúng là mình đã không còn là mình nữa thật rồi…. không nhớ khi nước mắt mình thôi không rơi nữa là lúc nào.. và không biết mình thấy thoải mãi hơn hay trông rỗng ngu người đi hơn nữa…có lẽ mình đã điên hoàn toàn… khi biết đã không còn gì, không còn hi vọng, nhưng mình lại vẫn cứ ước được làm lại từ đầu, làm lại tất cả với cô ấy… nhưng có lẽ dù có bắt đầu lại hàng nghìn hàng vạn lần đi nữa thì cô ấy cũng không thể nào yêu mình, mình vẫn muốn để hàng nghìn hàng vạn lần đó để mình có được sự hạnh phúc của nhưng ngày mới quen và yêu nhau…. mình đã thật hạnh phúc biết bao…

Mơ mộng thật một lần còn không được nói chi đến hàng nghìn hàng vạn,,, ừh.. nhưng nếu có thì mình vẫn muốn nói câu ấy: Anh yêu em…gc…!

Giờ thì mình chẳng còn gì cả,,, chẳng còn được cả cái biểu tượng của cô ấy… giờ tôi chỉ có một, duy nhất một hi vọng, một điều ước… một lúc nào đó cô ấy xẽ lại yêu tôi…. Dù có là giấc mơ thì tôi vẫn không ngừng hi vọng….vì tôi yêu cô ấy…..!

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy