Khóc thật nhiều rồi cũng sẽ qua, nhưng sao lòng em lại đau thật nhiều!?

7 Likes Bình luận

Sao anh lại cười khi em nói câu chia tay! Anh biết khi em nói câu ấy trong lòng em như ngàn mũi dao dâm vào tim em, không một thứ đau đớn nào có thể diễn tả được điều đó! 

Các bạn biết không? Có lẽ tình yêu đầu đem đến cho em nhiều đau khổ, em đã bị trầm cảm một thời gian dài làm cho việc học hành trở nên càng nặng nề và sao nhãng, không còn tin vào tương lai!

Rồi một ngày kia, một người con trai thích em và đem đến cho em sự an ủi như người bạn và nói những lời ngọt ngào làm trái tim từng rướm máu lại được sinh ra thêm một lần nữa, bởi anh ấy nói vì em anh ấy có thể làm bất cứ điều gì dù sai trái, dù trái đạo lý …. những lời ngọt ngào ấy làm em tưởng đã tìm được người nương tựa hay nói cách khác đó là bờ vai – một bờ vai cho em dựa vào khi mỏi mệt chuyện quá khứ ! Anh nói anh không muốn nhắc đến quá khứ và sẽ tha thứ tất cả những gì người ấy gây đau khổ cho em.

Thời gian quen anh ấy thực sự hạnh phúc, một thứ hạnh phúc mà em cứ tưởng sẽ không bao giờ có. Nhưng tình yêu đó không kéo dài được bao lâu vì anh là người đầy kiêu hãnh và là một chàng trai được nhiều cô gái yêu quý, còn em chỉ là một cô gái từng trải bởi cuộc tình đầu đem đến cho em nhiều đau khổ!

Đứng trước tình cảm anh ấy em không dám tin đó là thực, nhiều lần ghen điên cuồng khi anh ấy đùa giỡn cùng ai kia, em không thể nào kiềm chế được bản thân, em đã khóc rất nhiều vì những câu nói tàn nhẫn của anh ấy:”anh biết cô gái ấy còn trinh, nhưng em đừng lo anh không yêu cô ấy đâu…”. Không biết đó là sự đùa giỡn hay là sự thực. Em giận rồi lại cố quên vì em yêu anh ấy và không thể sống thiếu anh ấy nhưng nhiều chuyện xảy ra em cảm nhận được anh ấy đang khinh thường em rất nhiều!

Có lẽ em sẽ tha thứ tất cả những gì anh ấy đối với em nhưng nó cứ tiếp tục kéo dài. Có nên hay không dù biết anh ấy yêu mình thưc sự nhưng anh ấy như một con ngựa hoang luôn thích chinh phục những điều ngây thơ dù đó chỉ là sự ham vui của tuổi trẻ. Còn em, có lẽ em trở thành người chín chắn từ tình yêu đầu lúc nào không hay! Em chỉ muốn có anh ấy, một mình tình yêu của anh ấy là đủ, nhưng còn anh ấy thì lại khác luôn thích có người khác thích mình …

Em không còn hy vọng vào ngày mai vì sự thực ngày càng phô bày trước mắt, em và anh thực sự không hợp nhau. Anh trong trắng ngây thơ đến với em bằng trái tim chân thành và trong trắng, còn em đã lấm bẩn bùn dơ không thể nào xóa đi trong lòng anh dù tình yêu anh trao em chân thành! Em biết vì sao anh không thể quên được những kí ức của em!

Nhưng anh ơi anh có hiểu cho lòng em! Em yêu anh bằng tất cả con tim, yêu anh, em chỉ biết yêu anh và không có một người con trai nào trong mắt em ! nhưng những suy nghĩ của anh về cái quá khứ của em anh lại nghĩ em lăng nhăng..và giờ đây em nên để anh đi. Thực sự em rất đau anh có biết không? Sao anh lại cười khi em nói câu chia tay! Anh biết khi em nói câu ấy trong lòng em như ngàn mũi dao dâm vào tim em, không một thứ đau đớn nào có thể diễn tả được điều đó! em không còn tin vào ai nữa, em sợ lắm !

Anh ơi ! em thực sự không muốn nói câu chia tay đâu, sao em nói chia tay anh không ôm em thật chặt và xin lỗi em thì mọi chuyện không như vậy, có lẽ tình cảm của anh đã hết nên tình yêu đi anh cũng không đợi chờ phải không anh! Nhưng giờ đây trái tim em lại rỉ máu một lần nữa, nhưng em cám ơn anh, em cám ơn anh thật nhiều anh đã đem cho em một hanh phúc mà từ khi sinh ra em đã chịu nhiều bất hạnh!

Nếu ai đã từng yêu và có đau khổ nhưng giờ thì đã vượt qua xin cho em một lời khuyên. Giờ đây em như người mù lòa ko còn tin vào chính mình! Gia đình không cho em một lời khuyên mà chỉ biết chửi mắng em! Em biết em đã sai nhưng khi em đau khổ tột cùng thì có ai hiểu cho em! Xin cho em lời khuyên!

(Người gửi: Vothith.h.)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.