Không hối hận!

5 Likes Bình luận

Đây là câu chuyện về tình yêu tuổi học trò của tôi. Tuổi 16 đáng trân trọng ấy.

Tôi biết anh sau nửa năm chúng ta vào lớp 10. Hai chúng ta học khác lớp, nhưng tình cờ thay anh học chung với bạn thân của tôi – chúng tôi thân nhau từ lớp 1. Và cũng tình cờ thay anh lại thích bạn thân tôi. Từ đó anh bắt đầu điều tra tất cả những điều liên quan tới nó, từ bạn bè, lịch học…

Anh bắt đầu add Facebook của tôi rồi inbox hỏi tôi lịch học của nó. Kì thực lúc đầu tôi rất không thích anh, tại vì tôi cực kì không thích những người viết chữ teencode (tôi xin lỗi nếu có đụng chạm gì đến các bạn). Anh hỏi tôi lịch học, lịch đi về của nó thì tôi trả lời cho anh. Nhưng dần dần anh hay tâm sự với tôi chuyện cô bạn của tôi không thích anh vì nó đang có ghệ, anh hỏi tôi đang làm gì, kêu tôi ngủ sớm, quan tâm tôi như 1 người bạn đơn thuần.

Nhưng trớ trêu thay tôi lại thích anh chỉ vì những điều nhỏ nhặt như vậy và tôi cũng nói với mình rằng đừng mơ mộng nữa, sẽ không có kết cục gì đâu nên tôi cũng chỉ biết thích anh đơn phương. Có lúc tôi thầm nghĩ giá như người anh thích là tôi, giá như tôi là nó để được anh quan tâm với tư cách là người yêu.

Và tôi không ngờ vào ngày sinh nhật của bạn tôi cũng là ngày nó giới thiệu người yêu nó cho mọi người biết trong đó có anh thì cũng ngày đó anh nói “Tiểu Di làm bạn gái tui đi”. Tôi vui sướng mừng rỡ và chấp nhận liền. Tôi hỏi anh tại sao lại đòi quen tôi, anh không trả lời. Tôi hỏi anh tại sao lại thích tôi, anh nói anh không biết. Tôi hỏi anh thích tôi từ lúc nào, anh nói anh không rõ.

Tôi cứ nghĩ như bao người vẫn thường nói, không biết yêu từ bao giờ và tại sao yêu thì đó là sự chân thành, tôi cứ tin vào điều đó. Trong lúc quen tôi, cả 2 hay đi ăn với nhau, rất vui vẻ. Tôi bắt đầu yêu anh rất nhiều vì anh là người đầu tiên cho tôi biết yêu 1 người là như thế nào.

Có 1 lần anh rủ tôi đi ăn với bạn anh, anh hỏi tôi đang ở với ai, lúc ấy tôi đang ở với nhỏ bạn thân, anh kêu tôi rủ nó theo luôn, nghe lời anh tôi rủ nó nhưng nó không đi. Anh qua đón tôi, nghe nó không đi anh bắt đầu cáu gắt và la tôi. Tôi suy nghĩ liệu anh có yêu tôi như những gì anh nói, nhưng rồi tôi gạt phăng suy nghĩ đi bởi câu tin nhắn “anh thương em”.

Tình yêu của chúng tôi cứ êm ả cho đến 1 ngày anh nói lời chia tay chỉ vì tôi đăng 1 status than vãn về chuyện thi cử, anh kêu tôi xóa, tôi không chịu và anh đòi chấm dứt. Nó như 1 thứ gì đó bỗng chốc suy sụp, tình yêu gần nửa năm của chúng tôi cũng không bằng 1 dòng status hay sao???

Hai năm sau khi chia tay, tôi nghe chính miệng bạn thân tôi nói là anh quen tôi chỉ vì muốn chọc tức nó, tôi bắt đầu suy sụp lần 2. Nó kể hiện giờ anh hay nhắn tin quan tâm nó, tôi đau lòng lần 3. Và khi nghe bạn thân của anh chọc anh với bạn thân của tôi thì chính lúc này tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

Cũng chính lúc này tôi không tin vào tình yêu nữa. Tôi yêu anh chân thành, yêu anh không phải là sự không chín chắn của tuổi học trò, tôi xem tình yêu là 1 thứ gì đó rất đỗi thiêng liêng. Vậy mà… anh lại coi tình yêu của tôi là 1 trò đùa để chọc tức bạn thân của tôi, tôi đã từng có suy nghĩ như vậy. Nhưng tôi cảm ơn anh đã cho tôi biết yêu 1 người là thế nào, cảm ơn anh đã quan tâm tôi như 1 người bạn gái.

Tôi hận anh không tôn trọng tình yêu của tôi, hận anh lấy tôi ra làm trò đùa nhưng biết thế nào được tôi vẫn luôn nhớ anh. Chửi tôi khùng cũng được, chửi tôi ngu cũng được nhưng nếu cho tôi chọn lại thì tôi cũng sẽ quen anh, để yêu anh 1 tình yêu đúng nghĩa của tuổi 16, yêu không 1 lần hối hận vì đã yêu anh.

Cảm ơn và tạm biệt người em đã từng thương!!!

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Tiểu Di

Xin chào mọi người. Em chưa 18!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.