Lạc lõng…..!

5 Likes Bình luận

Có khi nào bạn bất chợt thấy mình trống trải, chênh vênh, tựa hồ như một con thuyền chòng chánh trước sóng?

Cái cảm giác mình quả nhỏ bé trước sự mênh mông và bao la ấy, vừa lo sợ, vừa tuyệt vọng, đó chính là cảm giác của tôi lúc này. Tôi thấy mình như đang lang thang trên một con đường dài giữa trời mưa bão, xung quanh không còn ai, bốn bề vắng lặng, vì ai ai cũng sợ trời mưa, ai cũng tìm cho mình một chỗ trú, còn tôi tôi muốn dầm mưa, đi trong mưa và vượt qua nó, cũng giống như tôi đối diện với bản thân mình, rồi tôi sẽ nhìn ra sự thật, tôi phải can đảm thôi để biết được mình đúng và sai ở chỗ nào?

Và rồi tôi nhận ra sai lầm của mình, đó là tôi đã có một lời nói dối dù đó là một lời nói vô hại, một lời nói mà tôi nghĩ rằng mình không đáng để bị khiển trách vì bên trong đó còn có cả một nguyên nhân sâu xa, tốt đẹp kia mà. Tại sao cuối cùng tôi lại lâm vào hoàn cảnh khó khăn thế này nhỉ ? Những giọt nước mắt tôi tuôn rơi, có biết bao nhiêu lời lẽ, những điều tôi suy nghĩ mà tôi không thể nào giãi bày được. Thôi thì đành phải chôn sâu vào lòng vậy, bụng bảo dạ hãy cho mọi chuyện trôi qua, cứ yên lòng và tự an ủi mình vì mình không làm gì sai trái, hãy biết sống bằng cách đạp lên trên dư luận.

Rất chuẩn trong những suy nghĩ về cái tốt cái xấu, cái sai cái đúng, vậy mà tôi vẫn nhạt nhòa nước mắt trong những lúc như thế này, buồn thật ! Làm sao để thoát khỏi vòng lẩn quẩn của cuộc đời, phải chăng vì tôi là một người quá nhạy cảm, quá thiệt tình nên có lúc mềm yếu trước cuộc sống bon chen này?.

Giữa dòng người tấp nập ngoài kia, tôi là gì giữa họ nhỉ ? Họ lụa là, sang trọng, họ hoa mỹ từ lời nói đến cử chỉ, họ sống bằng cái vẻ bề ngoài, và họ làm tất cả vì vật chất . ….

Còn tôi, trống trải, lạc lõng và bơ vơ thật ………. ?

Nhưng tôi tin mình vẫn giữ được chính mình…….! Rồi sẽ qua thôi …….!

(Người gửi: cogaibanmuathu)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.