Làm sao để quên anh?

3 Likes Bình luận

Một câu nói từ anh làm trái tim em tan nát, lòng em đau như bị ai đó cứa vào tim. 

“Lại nữa, mình chia tay rồi mà sao em phiền anh hoài vậy. Hồi tối má tôi la vì em cứ nhắn tin cho tôi đó. Yêu gì mà xúc phạm người yêu như thế. Sao có thể tha thứ được”. Tôi như nghẹt thở. Tôi thấy đau lòng quá nhưng thà anh cứ nói như thế đi để tôi có thể dễ quên anh hơn là anh im lặng.

Tôi biết chắc đó chỉ là cái lí do từ anh thôi. Tình yêu đâu thể chỉ vì mấy lời nói lúc tôi nóng lên mà kết thúc nhanh như thế. Anh có người khác, tôi nghĩ thế. Lúc nào cũng là má anh. Người đã một lần xúc phạm em. Người đã làm em tổn thương nhưng e vẫn yêu anh vì đơn giản là em không quan tâm đến những người xung quanh anh.

Nhưng anh lại khác, lúc nào anh cũng chỉ sợ má không cho anh tiền nên ngay cả việc bảo vệ em anh cũng không dám, ngay cả cái lí do chia tay anh cũng đổ lỗi cho má. Anh không có bản lĩnh. Anh không thể bảo vệ cho em nhưng tại sao e vẫn thấy đau lòng lúc chia tay. Em vẫn khóc, có lẽ nước mắt em rơi không phải vì nhớ anh, không phải vì luyến tiếc mà là vì em thấy không đáng vì những gì em làm cho anh.

Ngày hôm qua, em cầm một hộp quà hai ngăn, môt ngăn em đựng 17 ngôi sao và một con hạc giấy, ngăn kia là một trăm năm mươi ngôi sao với lời nhắn “ông xã ah, 17 ngôi sao là mười bảy ngày anh giận em, những ngày đó em nhớ anh rất nhiều và con hạc giấy là em đó. Anh trông nó nhớ ông xã nó mà gầy yếu rồi kìa. Còn những ngôi sao ở ngăn bên phải là những lời xin lỗi em muốn gửi tới anh. Thêm một ngày anh không tha thứ cho em, anh hãy lấy một ngôi sao bên phải cho qua ngăn bên trái. Khi nào những ngôi sao ở ngăn bên trái hết lúc đó vì nhớ anh nhiều nên em đã kiệt sức không thể nói lời xin lỗi tới anh nữa.

Nhưng trên đường đi xuống nhà anh tặng hộp quà cho anh. Xe tôi bị hỏng dọc đường, trong túi tôi không còn tiền. Tôi nhắn tin cho anh, anh trả lời một câu phũ phàng “Đang đi uống cafe với bạn ở quận 3, không ra được”.

Tôi đã ngốc quá phải không, để rồi nhận lại nỗi đau thế này, tôi buồn lắm. Tôi thấy không đáng vì những gì tôi làm. Tôi quyết định không nhớ anh nữa, tôi muốn quên thật nhanh, nhưng tôi phải làm sao?

 

(Người gửi: Lê Thị H.)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.