Làm sao để ta đến với nhau?

2 Likes Tắt bình luận

Tôi đã yêu anh ấy khi chúng tôi sắp tốt nghiệp đại học! Hai chúng tôi đã yêu nhau rất thật lòng, dù cả hai không phải là người đầu tiên của nhau. Tôi đã không nghĩ có một ngày tôi lại yêu một người con trai đến vậy. Điều mà trước đây tôi luôn cho là không nên, và cho là tình yêu không có thực! Vậy mà tôi yêu anh, yêu tất cả, yêu say đắm, yêu chân thành. Anh cũng thế, anh yêu tôi và cũng không ngờ một ngày lại yêu tôi như vậy.

Lúc ấy, tôi tin vào tình yêu, tôi tin là mình đã có một tình yêu đẹp tuyệt vời. Và anh, là người con trai duy nhất trên thế gian này tinh khiết và trắng ngần như hạt pha lê. Tôi đã tin anh tuyệt đối, tin qua cách anh đối xử với bạn bè, qua cách tôi cảm nhận, qua cách mẹ anh nói. Tôi dường như đã yêu anh quá đỗi và mơ về một mái nhà, một gia đình.

Thế mà một ngày tồi tệ lại đến. Tôi không tin vào tai mình, tôi cho rằng mình đang mơ, chính xác nó là một cơn ác mộng. Vâng, anh có một đứa con. Một ông bố 23 tuổi – 1 đứa con 1 tuổi. Đất trời ngả nghiêng. Một sự thật khủng khiếp mà tôi thầm cầu xin một ngàn lần anh nói ra trước khi yêu tôi.

Anh khóc! Tôi không muốn nhìn anh, mà thật ra là không dám. Tôi lại sợ tôi động lòng, tôi sợ tôi lại oà khóc nức nở như một đứa trẻ! Cái bồng bột của tuổi trẻ của anh giết chết niềm tin một tình yêu thực sự trong tôi rồi. Đã vậy, lại còn tờ giấy đăng ký kết hôn với người con gái kia xuất hiện sờ sờ trước mặt tôi, như một sự trách cứ rằng tôi là người phá hoại. Anh chỉ nói rằng, anh làm thế vì đứa bé, vì cô ta sẽ không cho đứa bé đi học nếu không có tờ giấy kết hôn, rằng anh là đàn ông phải lãnh trách nhiệm nuôi nó! Anh không còn yêu cô kia một chút nào chỉ vì cô ta cố tình muốn sinh con để giữ chân anh.

Như vậy đó, kêt cục cái gì đang diễn ra y như bộ phim vậy, hạnh phúc, vui vẻ, bi đát, buồn đau…

Tôi không biết làm sao đây. Chúng tôi yêu nhau, rất yêu, vậy mà. Điều mà anh giấu nhẹm để tiếp tục yêu tôi, làm tôi đau như ngàn nhát dao găm, tim co thắt từng cơn. Tôi khóc, anh cũng buồn mà gầy gộc, xanh xao. Cô ấy đã tự tử mà không thành, ít nhất là vì tôi. Vì tôi cướp đi trái tim người mà cô yêu, người mà cô thường lừa dối.

Anh bảo, hãy cho anh thời gian để cô ấy dần quên anh và cho anh cuộc sống khác. Tôi mềm lòng và chờ đợi. Ngày qua ngày, tôi cố đừng nghĩ tới nhưng có ai hiểu tôi đau âm thầm, tim rỉ máu hằng đêm.

Các bạn ơi, có ai biết mình phải làm gì hay không. Mình có nên cho anh ấy cơ hội và chờ đợi hay không. Chờ anh giải quyết để chúng tôi đến với nhau hay không vì anh ấy chỉ làm vậy vì trách nhiệm với đứa con!

Có thể bạn quan tâm: Nhớ hay quên

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy