Lão Hạc và bầy chó

7 Likes Bình luận

Truyện cười bựa: LÃO HẠC VÀ BẦY CHÓ

Lão Hạc đang có dấu hiệu sốt, ho, đau họng, nhức mỏi người và mất dần vị giác. So với thông tin lão đọc trên mạng, thì còn thiếu triệu chứng đi ngoài nữa, nhưng cái này dễ hiểu thôi: cả tuần nay lão đói thối mồm, không có gì “đút vào trong” thì lấy đâu mà “cho ra ngoài”. Giá ông ngoại lão còn sống, chắc lão đã được tiêm vắc-xin, chả phải nằm đây mà lo lắng, rỉ rên như này!

Cậu Vàng cũng đang ngây ngấy sốt, ho nhiều, cùng các triệu chứng y hệt lão, và cậu cũng không đi ngoài: cái này càng dễ hiểu: lão không “cho ra ngoài” thì cậu Vàng không có gì để “đút vào trong”, mà không có gì “đút vào trong” thì lấy đâu mà “cho ra ngoài”.

Lão Hạc tuân thủ nghiêm túc quy định 5K của Bộ Y tế, tuy nhiên, cậu Vàng lại không được như thế: Vàng hay trốn ra ngoài tập thể dục, bị dân phòng đuổi cho chạy cong đít; Vàng cũng ít đeo khẩu trang và lười xịt cồn sát khuẩn chân.

Lão Hạc lo lắm! Giờ mà lão bị bế đi cách ly thì ai chăm cậu Vàng? May quá: lão nghe nói có cái thuốc Covir gì đó của công ty dược Sao Thái Giám gì đó đã được cục quản lý y dược cổ truyền gì đó khuyên dùng và được giới thiệu là có thể kháng Covid 19, lão quyết định mua về uống…

Lão thất thểu vào buồng, mở cái hộp sắt hoen gỉ, lôi ra số tiền lão dành dụm hơn chục năm trời: số tiền mà dù đã phải nhịn đói cả tuần rồi, lão vẫn quyết không đụng tới. Bởi đó là tiền lão định khi nào tích cóp đủ sẽ vào Nam đưa hài cốt thằng con lão về, chôn ở góc vườn, xây cho nó cái mộ tử tế. Là lão tính thế, nhưng giờ, phải giữ cái mạng sống lão đã, chuyện người chết lo sau.

Giắt tiền vào cạp quần, đeo khẩu trang kín mặt, lão Hạc bò lồm cồm như ăn trộm, men theo bờ tường rào, tiến ra phía đường to, hướng về cái hiệu thuốc ngoài phố. Giá giờ có cái bánh mì treo ở cổ thì gặp dân phòng cũng đỡ lo…

Phố xá vắng vẻ đến rợn người làm lão Hạc nhớ lại cái thời chiến tranh đầy ám ảnh: thành phố bị giới nghiêm, dân chúng không được ra đường, thi thoảng mới gặp bộ đội đi tuần, hoặc xe chở vũ khí, quân trang, nhu yếu phẩm…

“Đứng lại!” – nghe tiếng quát sau lưng, lão Hạc hốt hoảng ngồi thụp xuống, nấp vào một gốc cây cổ thụ, nhưng tiếng xe tuần của dân phòng vẫn càng lúc càng gần, rồi dừng lại đúng nơi mà lão đang ẩn trú…

“Tại sao lại ra ngoài?”. Lão Hạc nghe vậy thì ngó ra, rồi thở phào: dân phòng không nhìn thấy lão, mà họ đang chặn hỏi một gã đèo vợ bằng xe máy. “Dạ, em ra ngoài vì em không có bao ạ!” – gã đèo vợ giở giọng phân bua. “Tức là đi mua bao? Mua bao sao phải chở cả vợ đi?”. “Vợ em muốn chọn đúng vị nó thích, em chọn nó không ưng”. Anh dân phòng lạnh lùng: “Ra ngoài không có lý do chính đáng. Mời lên phường!”. “Ơ, sao thằng kia nó được đi, còn em thì bị bắt?”. “Thằng đó nó chở lợn, còn mày chở vợ”.

Rồi cuối cùng, lão Hạc cũng mò tới được hiệu thuốc. Cô bán thuốc đưa cho lão lọ Covir – như hình quảng cáo trên tivi. Lão móc tiền trả: “Trăm tám cô nhỉ?”. Cô bán thuốc lắc đầu: “Lên 1 triệu rồi cụ ạ!”. “Hả? – lão Hạc há mồm kinh ngạc – mới hôm trước bán trăm tám, giờ 1 triệu là sao?”. “Trước khác, giờ được cục quản lý y dược cổ truyền giới thiệu và khuyên dùng rồi nó phải khác chứ!”.

Lão Hạc rưng rưng thò cạp quần móc tiền, đếm đến đồng cuối cùng: vừa tròn 1 triệu. Hướng dẫn sử dụng trên lọ thuốc có ghi: “uống sau khi ăn”. Nhưng tiên sư chúng nó: chúng nó tớp, chúng nó liếm cùng, mút tận vậy rồi, lão còn gì mà ăn nữa? May thay, trên đường về, lão Hạc được ai đó dúi vào tay ổ bánh mì…

Cậu Vàng mừng huýnh khi thấy lão về. Nhìn trên tay lão cầm ổ bánh, cậu Vàng rít lên, mồm há to, lưỡi thè ra, dãi chảy ròng ròng. Biết là cậu đói lắm rồi, lão Hạc đưa cả cho cậu cái bánh. Cậu Vàng tớp ngấu nghiến. Nhưng tớp được một nửa, cậu ngừng ăn, từ từ, tha nửa cái bánh mì còn lại đặt vào tay lão…

Lão Hạc vừa nhai trệu trạo, vừa nói mếu máo: “Đến loài chó như cậu còn biết sẻ chia miếng ăn khi người ta khốn cùng, vậy mà có những kẻ mang danh đồng loại, lại nỡ thừa nước đục thả câu, kiếm ăn từ sự đói khổ, khó khăn, hoang mang của đồng bào mình đấy, cậu ạ!”.

Tác giả: V0 Toq Đanh Meo

 

 

Lên là đạp

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.