Lối đi nào cho tôi….

2 Likes Tắt bình luận

Tại sao thế? Tôi đã làm tất cả vì anh, tôi đã cho đi rất nhiều… Có phải vì tôi quá lụy tình, quá ảo tưởng về một tình yêu không có thật…

Tôi và anh đã yêu nhau được hơn 3 năm. Nói là vậy nhưng tính ra khi cảm thấy thực sự yêu nhau chỉ là 2 năm thôi. Anh là một con người vui tính, nhiệt tình. Đó là khi tôi với anh còn là bạn thì tôi thấy vậy. Nhưng khi yêu nhau, anh bắt đầu biểu lộ tính cục cằn của anh. Tôi hiểu anh, mỗi khi bị anh mắng mặc dù lời lẽ rất thô tục nhưng tôi vẫn hiểu và thông cảm cho anh rằng anh không có ý như thế.

Chắc tại vì mới yêu nhau tôi đã bị anh lép vế nên dần dần anh trèo lên cổ tôi, chẳng hiểu sao tôi lại nghe anh đến thế. Anh bắt đầu chửi mắng tôi liên tục mỗi khi tôi làm điều gì đó anh không hài lòng. Và cho đến khi có một người bạn mới của tôi chuyển về trường tôi học. Cậu ta cũng là em ngoài xã hội của người yêu tôi. Và các bạn biết đấy, khi một bên là người yêu mắng chửi mình thậm tệ không hiểu cho mình và một bên là một người lúc nào cũng an ủi tôi và làm cho tôi vui mỗi khi buồn về anh.

Tôi cũng thú thật là với một đứa con gái tính tình mềm yếu như tôi thì kô tránh khỏi cái cảm giác gọi là thích một người bạn ấy. Dù gì đó cũng chỉ là cái cảm giác thích thôi, nếu là bạn chắc bạn cũng có cái cảm giác ấy. Nhưng về sau, tôi vẫn ý thức được rằng chỉ là bạn thôi, và tôi đã mối cho cậu bạn ấy và một đứa bạn tôi, 2 người đã yêu nhau.

Tôi cũng không biết là có phải tại mình nhiệt tình quá đâm ra người ta hiểu lầm, bạn bè của cậu bạn ấy nói um tùm lên là tôi thích và cưa cẩm cậu ấy. Và đúng với người yêu tôi- một người tính sĩ diện cao ngất trời và lúc nào cũng sợ rằng tôi “phá giá” của anh ấy. Cho nên anh chỉ nghe lời thiên hạ và chẳng thèm hiểu cho tôi. Rồi một thời gian sau, khi tôi đã khóc hết nước mắt, nói hết lời để giải thích thì anh cũng đã tha thứ cho tôi, mặc dù tôi không hề như thế vẫn phải ấm ức nghĩ rằng mình như thế.

Tôi nghĩ rằng chuyện đã qua lâu, anh không bao giờ nhắc lại. Nhưng tôi không ngờ khi một ngày, chị tôi bắt gặp anh đi cùng người con gái khác, và sau khi tôi biết. Anh đã mắng chửi tôi thậm tệ “mày không đủ tư cách để nói như thế với tao” và đại loại là những từ ngữ như thế. Vô lí hơn nữa là anh sai – anh lại cho rằng vì tôi mà anh như thế. Rồi thời gian sau, tôi cũng chẳng còn biết làm thế nào, anh tự tìm về với tôi. Ngỡ rằng hạnh phúc sẽ không bao giờ chia xa nữa, ai ngờ rằng lại một lần nữa anh nghe lời bạn bè anh nói vào. Anh bắt đầu nghĩ rằng “Là một thằng đàn ông sao phải thế”. Mặc dù tôi đã khóc rất nhiều để níu kéo…

Tôi biết cũng có thể vì thái độ của tôi làm mọi người hiểu lầm, nhưng trái tim tôi chỉ yêu anh thôi… Tôi nghĩ anh cũng biết điều đó, nhưng tại sao không thể tha thứ cho nhau được.
Cũng có lần anh có quan hệ với một người con gái không phải là tôi, tôi biết chuyện và cực kì sock… nhưng tôi vẫn tin vào anh- tin vào tình yêu của anh rằng chỉ có tôi thôi…

Tại sao thế? Tôi đã làm tất cả vì anh, tôi đã cho đi rất nhiều… Có phải vì tôi quá lụy tình, quá ảo tưởng về một tình yêu không có thật… Tôi vẫn đang phải đối mặt với việc anh đã có người yêu mới. Đến giờ tôi vẫn không thể tin nổi- người con trai tôi yêu thương trong hơn 3 năm trời đã vào vòng tay người ta… Tôi vẫn chưa kịp bày tỏ hết tình yêu trong tôi, tôi lại phải kìm nén cảm xúc ấy….

Có phải tôi đã quá yêu rồi không? Trong mắt tôi, anh rất hoàn hảo và chẳng ai hơn anh…. Giờ mọi người ai cứ nói về anh tôi lại thấy buồn và tiếc nuối…giá mà tôi không như thế …giá mà anh hiểu cho tôi… Ai chẳng có lỗi lầm của riêng mình….

Hãy cứu tôi ra khỏi cơn đau này với, có liều thuốc nào để quên đi quá khứ không ?????

(Người gửi: Lanu)

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: admin