Lời trăn trối cuối cùng ..!!

7 Likes Bình luận

– Chị giáo ơi! Chị giáo ơi! Chị có nhà không hử?

– Dạ! Cháu đây! Bà Na gọi cháu à? Có chuyện gì mà bà hốt hoảng thế? Ông lại đau à?

– Không! Chị lấy lương chưa cho bà vay 5 triệu, ông nhà bà ốm nặng quá rồi chắc không qua khỏi. Bà ra chợ đặt tiền hàng tạp hóa trước .

– Hôm qua, cháu sang chơi thấy ông vẫn khoẻ và nói chuyện bình thường mà.

– Ông bảo bà sang gọi cháu ông nhờ việc gì ấy!

Tôi vào nhà lấy tiền đưa bà Na 5 triệu đồng rồi cùng bà chạy sang nhà. Ông Lĩnh đang nằm trên giường, đắp chiếc chăn mỏng ngang người mắt nhìn lên trần nhà, hai hàng nước mắt chảy dài xuống cả mang tai. Thấy tôi sang ông quay mặt ra nhìn tôi nói:

– Chị giáo sang chơi à? Hôm nay, ông không ngồi dậy nói chuyện cùng chị giáo được rồi! Có lẽ ông “hỏng” mất!

– Ông quở mồm, không sao đâu ông ạ! Ông chịu khó ăn cháo, uống sữa vào là khoẻ mạnh thôi! Cháu gọi điện các anh chị về cho ông đi viện nhé!

– Đừng gọi! Ông cấm chỉ cháu hay bất cứ một ai gọi điện cho một đứa nào về! Khi nào ông chết, dân làng chôn cất xong thì gọi!

Bà Na ngồi cuối giường xoa bóp chân cho ông Lĩnh vừa sụt sịt khóc. Ông chậm rãi nói trong khó nhọc.

Tiện có chị giáo là người hàng xóm hay sang chơi với ông bà, ông coi như người ruột thịt không giấu giếm gì cháu. Ông có bốn thằng con trai, bất hiếu cả bốn. Ba tháng trước, giỗ ông nội nó cũng là bố của ông. Làm giỗ xong, ông bảo bốn đứa là: tiện hôm nay chúng mày về cho bố đi lên viện Phổi trung ương khám lại và lấy thuốc uống. Sáu tháng trước mẹ khoẻ đưa bố đi khám, bác sĩ bảo K phổi giai đoạn 3. Bố đã điều trị và về nhà uống thuốc rồi sao người vẫn sút cân, mệt không ăn được.

Bốn đứa chúng nó im lặng, nhìn nhau không nói câu gì. Thằng con út lấy ví đưa 2 triệu, ba thằng anh mỗi thằng 3 triệu. Chúng nó bảo mẹ thuê xe ô tô đưa bố lên viện khám, hoặc mẹ mang đơn thuốc lên chỗ cũ mà lấy! Bố cũng đã biết bệnh của mình rồi không khỏi được đâu, bố cứ làm nũng! Bốn cô con dâu bảo chúng con còn đi làm, không nghỉ được. Các cháu còn nhỏ phải đưa, đón chúng đi học…..

Tôi nghe lũ con nói thế mà lòng tôi đau hơn cắt chị giáo ạ! Nghĩ ngày chúng bé, trời rét tôi mặc quần đùi đánh giậm kiếm con tôm con tép về nuôi chúng. Tôi ăn đói, nhịn khát dành cho con bát cháo, miếng cơm không phải ăn độn. Hai vợ chồng đấu thầu thêm hàng mẫu ruộng để cấy lúa, nuôi lợn bán đi nuôi chúng ăn học cho bằng bạn bằng bè, nghĩ sau này khi về già vợ chồng nương tựa vào con. Ai ngờ, bây giờ tôi đổ bệnh thì chúng lảng tránh, xót quá!

Ông nói xong, rướn cổ nuốt nước bọt. Tôi rót cốc nước lọc đỡ đầu lên cho ông uống. Ông bảo cho ông ngồi dựa vào tường nhà. Tôi và bà Na nâng ông dậy làm theo yêu cầu của ông.

Ông Lĩnh quệt dòng nước mắt chảy xuống cằm rồi nhìn xung quanh nhà, nhìn bà Na và tôi bảo:

– Nếu tôi đi rồi bà bình tĩnh nhờ chị giáo gọi điện báo cho chính quyền địa phương biết và gọi giúp dịch vụ hoả táng Văn Điển về làm thủ tục cho tôi lên đấy! Tiền tôi để trong túi áo vest treo trong tủ. Bà đứng lên lo liệu cho tôi, không làm cỗ bàn gì cả, chỉ làm vài mâm cơm thợ kèn và anh em thúc bá thôi, xây mộ đơn giản rồi gắn cái bia vào để sau này bà ra chơi cùng tôi khỏi nhầm lẫn là được. Bà yên tâm, tôi sẽ ở bên cạnh bà suốt ngày, đêm cho nên bà không được buồn, khóc, chịu khó ăn uống đầy đủ khoẻ mạnh là tôi yên tâm rồi!

Còn chị giáo đi lớp thì thôi, ngày nghỉ thỉnh thoảng buổi tối sang chơi với bà nhé !

– Vâng, cháu sang bên ông bà chơi suốt ngày mà!

Bà Na mếu máo vừa khóc vừa bảo ông cứ yên tâm tôi sẽ làm như ông dặn. Hai ông bà ôm nhau khóc lóc nhìn không cầm nổi nước mắt.

Ngồi ngoài hiên nhà, trời bắt đầu vào thu rồi mà sao nóng cứ hầm hập như chảo lửa úp xuống từng người.

Tôi tranh thủ nhắn tin cho các con ông thu xếp việc mà về thăm bố kẻo muộn và dặn các anh chị về nhà nếu ông hỏi tại sao lại về nhà đúng lúc này thì cũng đừng nói là tôi bảo, kẻo phiền hà. Thôi thì làm trái lời ông Lĩnh một chút, vì nghĩ rằng các con ông sẽ về xin lỗi ông để ông có mệnh hệ gì cũng được thanh thản cõi lòng.

– Chị giáo ơi vào cho ông nằm xuống giường giúp bà với!

Tôi quay vào nhà thì ông nói:

– Để cho tôi ngồi dựa lưng vào tường nhà thêm một lát nữa.

– Ông có thèm ăn, uống gì không cháu mua?

Ông nói thèm ăn bánh trôi, tôi phóng xe máy ra chợ mua 2 đĩa tiện mời cả bà ăn luôn cùng ông nhưng ông cũng chỉ ăn được có ba viên bánh nhỏ. Để cho ông nghỉ một chút tôi pha cốc sữa động viên ông uống thêm, nhìn bàn tay ông run rẩy khô héo chỉ còn da bọc xương đen sạm mà thương xót. Đúng là bệnh K hủy diệt con người nhanh chóng từng ngày.

Mới ngày nào ông khoẻ mạnh, nhanh nhẹn nước da hồng hào, ông tham gia hội Người cao tuổi của xã ngâm thơ, hát chèo vui nhộn khi đang ở tuổi 65 mà giờ đây nhìn ông như một tàu lá héo không còn nhựa sống. Thỉnh thoảng những cơn đau hành hạ làm ông lăn lộn, cuộn tròn trong vỏ chăn, có lúc ông cắn răng chịu đựng đến toé máu rồi trận đau tăng dần khoẻ hơn cả sức chịu đựng tinh thần và thể xác của ông. Ông gào khóc, rên rỉ. Lúc ấy bà Na sang gọi tôi lại sang tiêm Morphine cho ông để ông êm dịu.

Có lẽ lần này, ông không trụ được nên dặn dò vợ ông nhiều thứ đến thế!

Tiếng xe máy, ô tô sầm sập đỗ ngoài sân. Các con ông nối tiếp nhau trở về, chúng hớt hải chạy vào trong nhà đứa đứng đứa ngồi nhìn bố khóc lóc. Ông Lĩnh không nói không thèm nhìn mặt các con của mình. Ông nhắm mắt nằm im cả tám đứa thi nhau gọi, hỏi, cầm tay, lay người mà ông coi như không cảm giác gì. Chúng quay sang nói với mẹ gọi bố tỉnh dậy có dặn dò gì chúng con không. Nhưng bà Na chỉ ngậm ngùi khóc lắc đầu.

Thấy ồn ào náo loạn làm ông Lĩnh đau đầu. Tôi đứng dậy ra về thì nghe tiếng ông nói rõ ràng từng từ đanh thép mà như cứa từng khúc ruột.

Chúng mày nghe rõ tao dặn này!

Nếu có kiếp sau tao không phải làm bố chúng mày.

Tao chỉ ân hận là kiếp này đã đẻ ra bốn thằng con khốn nạn!

Cút đi hết!

St: BLT

Hoa hậu vợ

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.