Nếu nỗi đau của em mang hạnh phúc đến với anh…

7 Likes Bình luận

Bộc lộ nỗi nhớ của tôi lại là nỗi giằn vặt của anh sao? (Viết tiếp “Nhà bên đang chuẩn bị đón dâu…” )

Các bạn ạ, tôi phải làm sao đây bởi tôi thật sự không thể hiểu nổi bản thân mình nữa? Đôi lúc tôi thật sự có thể xem anh là một người bạn. Đôi lúc tôi thấy hạnh phúc và hài lòng với với hiện tại. Đôi lúc tôi hờn ghen với người con gái đang có được anh. Đôi lúc tôi đau khổ vì nỗi đau mà anh mang đến cho tôi…

Nhưng dù có như thế nào thì tôi hiểu tôi vẫn còn yêu anh rất nhiều. Tôi chỉ biết thầm trách ông trời sao gieo trái ngang lên cuộc đời tôi.

Nếu định mệnh đã nói rằng tôi và anh không thể đến được với nhau thì sao lại cho tôi gặp anh làm gì? Sao lại để trái tim tôi nhói đau vì anh như thế này?

Tại sao lại cho anh đến bên tôi trong chớp mắt để tôi đặt hết niềm tin và hy vọng rồi thì giờ lại cướp anh khỏi tôi mãi mãi? Tại sao? Tại sao chứ?

Ngày nào tôi cũng lấy công việc để khỏa lấp nỗi nhớ anh. Nhưng thật sự không gì có thể che lấp được nỗi nhớ ấy. Tôi muốn nói với anh rằng tôi nhớ anh nhiều lắm. Tôi cần anh biết bao nhiêu, nhưng tôi không thể. Tôi sợ anh sẽ lo lắng cho tôi để rồi sẽ trốn chạy khỏi tôi mãi mãi.

Hằng ngày tôi chỉ dám nhắn cho anh một tin “Chúc anh ngủ ngon” với bao nỗi niềm đang chôn giấu của tôi. Nhưng anh sao ích kỷ quá. Chỉ có điều đó mà anh cũng không cho tôi được thực hiện. Anh bảo rằng tôi đừng nhắn tin cho anh nữa, tin nhắn của tôi là nỗi giằn vặt của anh…

Chỉ có sự giằn vặt thôi mà anh đã không chịu nổi. Vậy thì làm sao tôi có thể chịu nổi nỗi đau mà anh mang đến cho tôi chứ?

Tôi thật sự không biết phải làm như thế nào nữa. Anh bảo tôi hãy quên anh đi. Nếu tôi có thể làm được thì tôi đã không đau khổ như thế này rồi.

Tôi biết yêu nhau không nhất thiết là phải ở bên nhau nhưng cũng không nhất thiết phải làm tổn thương nhau như vậy chứ?

Tôi đã nói với anh hãy xem tôi là một người bạn. Tôi đã cố gắng để không vượt qua giới hạn đó, nhưng tại sao anh lại không thể thỏa mãn cho nỗi đau của tôi một lần chứ?

Tôi phải làm sao đây? Ông trời ơi, hãy cho tôi biết tôi phải làm gì tiếp theo đây? Mọi việc đã diễn ra theo đúng những gì mà ông sắp đặt rồi. Ông có hạnh phúc không? Ông có nhìn thấy nỗi đau mà tôi đang phải chịu đựng không?

Tôi đã làm gì sai mà ông lại trừng phạt tôi như vậy?

“Nếu bộc lộ nỗi nhớ của em sẽ làm người em yêu phải giằn vặt thì em sẽ chôn chặt nỗi nhớ ấy vào lòng để người em yêu được thanh thản. Nếu nỗi đau của em mang lại hạnh phúc cho người em yêu thì em xin nhận thật nhiều nỗi đau để người em yêu được hạnh phúc thật nhiều…”

(Người gửi: Đ. Q.)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.