Mình nên tiếp tục hay ra đi?

6 Likes Bình luận

Chào các bạn. Ngồi suy nghĩ mãi mình mới viết lên những dòng tâm sự này và mong mọi người cho mình lời khuyên. 

Mình và anh quen nhau cũng đã lâu, lúc đầu cũng hạnh phúc như bao đôi yêu nhau khác. Mình rất được lòng gia đình anh và họ hàng bên anh, ai cũng yêu thương mình, đặc biệt là bố mẹ anh ấy và các anh chị trong nhà. Mình thật sự hạnh phúc với những gì mình đã nhận được từ anh và gia đình. 

Gia đình anh tính cho hai đứa cuối năm cưới, và hai đứa mình cũng thống nhất như thế. Mình tin tưởng anh và gia đình anh nên khi anh đề nghị mình chuyện đó, lúc đầu mình không đồng ý nhưng sau mình nghĩ bố mẹ anh và gia đình mình không ai phản đối và gia đình anh cũng muốn cho hai đứa cưới sớm để có cháu bồng thì mình nghĩ sẽ không có gì cản trở hai đứa nữa và đã đồng ý cho anh. 

Mình và anh đều hạnh phúc khi anh biết mình vẫn còn trong trắng. Hạnh phúc ấy kéo dài không được bao lâu thì một sự thật phũ phàng ập đến với mình. Anh đã lừa dối mình, nói đúng hơn là anh giấu quá khứ và chuyện anh có con với một người phụ nữ khác mà chưa giải quyết dứt khoát. 

Người ấy gọi cầu xin mình “Em ơi em hãy trả anh H lại cho chị đi, anh ấy đã có vợ và có con 18 tháng, anh chị đã đăng ký kết hôn”. Mình thật sự bất ngờ và bị sock, không nghĩ rằng anh có thể che đậy mọi chuyện như thế. Chị nói rằng trong gia đình anh ai cũng biết, chỉ có bố mẹ anh là không biết gì vì bố mẹ anh bị cao huyết áp nên anh không dám nói. 

Mình đã rất tức giận khi nghĩ mọi người đem mình ra làm trò đùa, mình quyết làm rõ thực hư. Hôm ấy mình bắt anh chạy lên mình để nói rõ việc vừa xảy ra. Anh biết mình đang rất nóng nên nói sẽ lên vào lúc khác. Mình đã bắt anh lên và nếu không lên mình xuống tận nhà làm rõ. Nhắn tin không thấy anh trả lời nên mình chạy xe xuống nhà anh, lúc này mình gọi cho em gái anh ra nói chuyện vì mình không muốn bố mẹ anh biết. Em gái anh khẳng định là anh không hề có con và nói đó là con của người chồng trước của chị và có nói về chị cho mình biết. 

Theo như ban đầu chị nói chị là giáo viên, nhưng em gái anh cho mình biết chị làm bên hớt tóc nam, đã có một đời chồng, và chị cũng có quan hệ với một số người. Trong thời gian thuê mặt bằng tại nhà anh do làm ăn có vấn đề không được trong sáng nên gia đình đã không cho thuê nữa và cũng có một số vấn đề tế nhị giữa gia đình anh và chị ấy… Lúc này mình mới bình tĩnh lại để suy nghĩ và tìm cách giải quyết. 

Trong lúc mình gặp em gái anh thì cũng là lúc anh chạy lên trên mình để nói chuyện. Khi gặp anh thì anh cũng nói cho mình biết, nhưng anh khẳng định đó là con anh, vì thế nên mình không nói gì nữa và chỉ hỏi giờ anh sẽ giải quyết như thế nào. Anh nói cho anh thời gian để anh giải quyết, anh cũng biết anh và chị ấy sẽ không bao giờ đến được với nhau.

Anh là một người rộng lượng, anh bỏ qua mọi quá khứ của chị ấy để đến với chị nhưng phía gia đình không ai chịu, anh cũng có quen mấy cô gái nhưng lần nào cũng không được vì chị ấy gọi và đe dọa họ. Mình cũng như thế, khi chị nói mình hãy thôi quen anh ấy đi, mình không thôi thì quay qua đe dọa và gây áp lực cho phía gia đình nhà mình để mọi người bắt mình bỏ anh. 

Gia đình mình khi biết chuyện đã quyết liệt phản đối, còn mình thì vẫn quen anh vì mọi thứ đã đi quá sâu. Thời gian ấy mình suy sụp nhiều, từ một cô gái nhìn vào ai cũng muốn thương, yêu vậy mà giờ mình mệt mỏi và xuống rất nhiều. 

Mọi chuyện rồi cũng tới tai bố mẹ anh. Mẹ anh thật sự sốc chẳng kém gì mình, đã chửi anh rất nhiều, còn bố anh không nói gì chỉ im lặng để xem anh giải quyết thế nào. 

Hôm anh đưa người phụ nữ đó lên gặp mình vì chị ấy đòi gặp để rõ thực hư và muốn mình từ bỏ anh. Chị đã nhiều lần đòi tự tử và bắt anh làm đăng ký kết hôn, anh không làm chị nói sẽ tự tử cùng đứa bé. Có lần anh nói chị đã cho bé uống một viên thuốc ngủ, lúc đó tôi thật sự sốc và không biết có thật là như vậy không và đã nghĩ không biết chị có phải là một người mẹ không mà có thể làm như thế. 

Hôm cả ba người gặp nhau thì mẹ anh cũng gọi hỏi mình là thực sự anh ấy nói gì với mình về đứa bé. Anh khẳng định với mẹ đó không phải con anh, vì lúc đó anh sợ mẹ anh lên huyết áp và biết mẹ đang nóng nên không dám nhận. Mình nói mẹ anh là anh thú thật với mình đó là con anh, mẹ anh nhờ mình tìm hiểu rõ vì biết anh sẽ không nói thật với bố mẹ trong lúc này. Mình cũng thật thà nói lại và khẳng định đó là con anh (nhìn giống nhau như hai giọt nước).

Hôm đó mẹ anh không biết là mình đang gặp anh và chị ấy, khi nói chuyện xong chị bắt anh lựa chọn giữa bé và mình, anh nói “anh không thể bỏ con được mong em thông cảm”. 

Trước khi đi anh nói chị muốn gặp em anh không cho nhưng cứ đòi nếu không sẽ tự tử nên anh gọi nói cho mình thông cảm và lựa lời nói. Gặp nhau xong mình điện cho em gái anh nói mình sẽ không quen anh nữa vì anh lựa chọn mẹ con chị ấy. Em gái anh vì thương mình nên nói lại cho mẹ anh, mẹ anh rất tức giận khi anh làm thế với mình và bắt anh quay về đưa cả mẹ con chị ấy tới nhà giải quyết, có gọi mình xuống và muốn nói cho chị ấy biết là mình mới có tư cách làm con dâu nhà anh. 

Mẹ anh cũng biết chuyện chị đe dọa tôi nên chửi chị ấy, chị ấy chỉ biết khóc. Chị trách tôi là chị không đe dọa vậy mà tôi lại nói chị đe dọa, trong lúc có người nhắn tin đe dọa tôi thì chị cũng bị nhắn tin đe dọa, tôi nhắn lại hết cho em gái anh em gái anh hiểu chị ấy và nói đó là chị nhắn.

Anh cũng biết chị ấy nhắn tin nên đã về giải quyết và bắt chị không được làm thế với mình. Chị nói mình là tỉ tê với mẹ chồng chị để nói xấu chị mà lúc ấy mình chưa hề kể lể bất cứ chuyện gì cho mẹ anh, chỉ em gái anh mình mới tâm sự. Bố anh có nói chuyện với mình và nói hãy giúp anh trong thời gian này để anh giải quyết dứt điểm với chị ấy. Gia đình anh mãi không bao giờ chấp nhận chị cho dù anh đã có con với chị. Anh cũng nói mình cho anh thời gian, mình cũng đã gật đầu vì thực sự mình không biết nên làm gì, bỏ anh hay vẫn dùng dằng như vậy. 

Mình rất thương và quý gia đình anh, mình xem bố mẹ anh như bố mẹ mình nên mình cũng không muốn bố mẹ anh buồn. Anh là con trai duy nhất trong nhà nên trọng trách của anh rất lớn. Gia đình anh bắt anh lựa chọn giữa gia đình và người phụ nữ ấy, nếu anh chọn chị ấy thì anh phải đi khỏi nhà, còn chọn gia đình thì anh phải giải quyết chuyện kia. Anh chọn gia đình và hứa giải quyết mọi chuyện, nhưng thực tế anh không thể làm gì, vẫn như thế, vẫn bị chị ấy níu kéo. 

Chị ấy nói với gia đình anh sẽ để anh lấy vợ nhưng lại không như thế, cứ lấy bé ra để gây áp lực cho anh. Anh cũng là người có trách nhiệm nên không thể mặc kệ con để làm theo điều anh muốn. Mình biết anh rất thương con và có trách nhiệm nên cũng không nói gì, về để tự do cho anh giải quyết. Anh nói anh sẽ cố gắng từ giờ tới tết giải quyết xong để tôi về thưa chuyện với gia đình và xin bố mẹ tôi đồng ý.

Nhiều lúc tôi thấy anh rất yêu tôi nhưng có lúc tôi nghi ngờ tình yêu ấy vì chị ấy nói anh chỉ muốn lấy tôi để làm tấm bình phong cho gia đình khỏi gây áp lực cho anh, khi cưới xong anh sẽ bỏ tôi để qua với mẹ con chị. Thực sự mà nói con trai ai cũng thích sự ngọt ngào, anh cũng thế, anh thích người phụ nữ ngọt ngào, chị ấy thì về phần này chị thắng đứt tôi. Tôi cũng là người được mọi người nói là khéo ăn nói nhưng hễ ngồi nói chuyện với anh là tôi lại cáu gắt. 

Lúc quen anh chưa có gì xẩy ra, tôi rất tin tưởng anh và chưa bao giờ cáu gắt anh. Từ ngày xảy ra chuyện tôi trở nên khó tính và hay cau gắt anh. Tôi cũng cảm nhận tình yêu của chúng tôi đang dần bị nhạt đi. Nhưng tôi không biết mình nên làm thế nào, vì tư tưởng của tôi còn rất phong kiến. Tôi cho anh tất cả nên tôi không muốn ai chạm vào tôi nữa, tôi cũng sợ nếu ai quen tôi họ sẽ nghĩ tôi là một cô gái dễ dãi. Tôi sợ khi lấy tôi họ nói sẽ thông cảm nhưng lúc nào đó họ lấy quá khứ của tôi ra chỉ trích thì tôi không biết mình sẽ như thế nào. 

Tôi cũng còn yêu anh nhưng một phần nào đó cũng đã bớt rồi, nhưng tôi lại không thể bỏ anh chỉ vì lòng tự ái của tôi quá cao. Tôi đã rất tự hào về mình vì đã gìn giữ được sự trong trắng cho tới khi quen anh, bao nhiêu cám dỗ, bao nhiêu lời đề nghị để có được tôi tôi đều gạt hết dù họ đã hứa sẽ cho tôi một công việc tốt, và có nhiều tiền nhưng tôi không bán rẻ mình như thế. 

Bây giờ tôi phải làm sao đây, cho mình cơ hội tìm một người khác hay tiếp tục mối quan hệ đó hả các bạn? Tôi đã bỏ qua 3 cơ hội của 3 người rất yêu tôi, họ không quan tâm vấn đề tôi còn hay mất chỉ mong tôi dành tình cảm cho họ, nhưng tôi không làm được, tôi vẫn rất sợ, sợ mọi thứ, sợ trái tim mình lại đau thêm lần nữa. Tôi biết sẽ có người hiểu và thông cảm nhưng sao tôi không thể chấp nhận họ và không bỏ được tư tưởng phong kiến: người mình cho đi sự trong trắng sẽ là chồng mình dù cho người đó có thế nào đi nữa. 

Tôi phải làm sao đây các bạn? Tôi khóc rất nhiều, hầu như nước mắt tôi rơi khá nhiều về anh và cũng đã thấm mệt mỏi, có lúc tôi muốn từ bỏ anh nhưng sao không thể được. Tôi sợ, một cảm giác sợ hãi, không biết đến lúc nào tôi mới thoát ra được. Tôi là một cô gái rất tệ phải không, tôi quá dễ dãi phải không các bạn?  

(Người gửi: Phạm B.)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.