…Mình ta với ta…

3 Likes Bình luận

Đôi lúc, tôi chỉ muốn chạy trốn khỏi thế gian này… Trốn thực tại, trốn cuộc sống, trốn những điều đau lòng và trốn cả nỗi buồn ko biết phải chia sẻ cùng ai.

Thôi thì, buồn ơi, cứ ngoan đi nhé. Mỗi ngày ta phải sống, phải quên, phải quen với những điều nhói đau. Buồn vui ta một mình, cafe ta một mình, lang thang ta một mình… Và an ủi mình: ” để thời gian trôi qua”… Cuộc sống lặng lẽ, nhưng mỉm cười mình còn hạnh phúc hơn khối người, thì hãy tự bằng lòng đi. Hạnh phúc mong manh lắm, cứ như bong bóng xà phòng vỡ tan lúc nào không ai hay.

Giá mà… ta hóa gió, hóa mây hay hóa đá thì hay biết mấy….

Người gửi: Phonglan

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.