Mong anh hãy hiểu

4 Likes Bình luận

Anh, có phải những gì đã qua đều ko thể quay trở lại nữa đúng ko anh? Có rất nhiều người nói như vậy. Nhưng em ko tin. Và ngày hôm nay thì em đã tin điều đó. Anh ra đi sẽ ko bao giờ quay trở lại nữa.    

Anh còn nhớ ko? Ngày đầu tiên em bước vào giảng đường đại học. Người đầu tiên em quen là anh, anh đã giúp đỡ chăm sóc chu đáo cho em, giúp em mua sách vở trong khi em ko thuộc đường đi ở đây. Anh đã cùng em chia sẻ những niềm vui nỗi buồn trong những ngày lần đầu em bước chân đến nơi đất khách quê người. 

Anh còn nhớ ko? Ngày anh nói anh yêu em, anh nói anh muốn em là người yêu bây giờ, người vợ sau này của anh. Lúc đó em đã rất vui, nhưng em đã từ chối anh. Em biết em còn phải học và anh cũng vậy. Em đã nói với anh: “anh em mình cố học đi nhé, chuyện này để sau….”. Lúc đó anh vẫn mỉm cười với em và anh bảo anh vẫn sẽ chờ  em.   

Những ngày sau đó, anh ít liên lạc với em hơn. Em có cảm giác giữa em và anh đang có khoảng cách gì đó. Một tuần sau chính em đã nói em đồng ý, phải chăng em sợ mất anh? Đúng, em rất sợ mất anh. Nhưng rồi điều đó cũng đã đến chỉ sau hai tuần thôi. Anh đã nhắn tin cho em và nói chúng mình chia tay. Anh biết em đau khổ như thế nào? Lí do của anh chỉ vẻn vẹn “anh vì sự nghiệp”. Đó, đó là lí do cuả anh, rất chính đáng phải ko anh? Em chấp nhận.

Lúc đó em chỉ nghĩ rằng anh cũng vì việc học, rồi sau này anh cũng sẽ trở về với em như anh đã nói ngày xưa “chúng ta phải tin vào những điều mình mong muốn, hãy hi vọng…”. Chúng ta vẫn gặp nhau trên giảng đường. Anh vẫn hỏi thăm em như bao bạn khác mỗi khi gặp. Nhưng sao em cảm thấy xa lạ vậy?    

Sáu tháng sau, anh hỏi em: “có về Nghệ An với anh ko?”. Em đã rất  vui anh ạ. Sáu tháng, thời gian ko quá dài và cũng ko qúa ngắn, nó ko đủ để em quên đc anh. Anh đã cho em thêm hi vọng. Môn thi đầu tiên cuối kì cuả em anh đã nhắn tin chúc em làm bài tốt. Anh nói: anh sẽ chờ em rồi cùng anh về Nghệ An. Em biết anh chỉ nói đùa với em thôi nhưng em vẫn thấy vui, là vì anh vẫn còn quan tâm em. Nhưng rồi thì sao? 

Niềm vui chưa trọn vẹn, chỉ ngay ngày hôm sau, em đã thấy hai người đi với nhau trước mặt em. Em đã đi sau hai người khi em đang trên đường đi lên thư viện cuả trường. Và anh ko biết điều đó. Đến khi anh dừng lại đợi bạn và anh đã nhìn thấy em….. em ko dám nhìn thẳng mắt anh và anh cũng vậy. Lúc đó em đã ko nhìn thấy đường đi nữa nhưng em ko muốn anh nhìn thấy em khóc. Chiếc ô ngày xưa anh và em hay đi cùng nhau bây gìơ đã giúp em, nó giúp em để anh ko nhìn thấy mắt em.    

Em đã khóc, khóc rất nhiều anh ạ. Em biết anh sẽ chẳng bao giờ quay trở lại bên em.    

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.