Mong có người lắng nghe em nói

3 Likes Bình luận

2 giờ sáng! Chợ tỉnh giấc, không ngủ tiếp được nữa! Buồn quá chẳng biết làm gì em lại lấy máy tính ra vào trang web quen thuộc viết tâm sự. 

Thật bất ngờ anh ơi! Bài của em lại được đăng rồi, có tận 4 comments. Em vui lắm! Thế là đã có người lắng nghe em nói nhưng tiếc là không phải anh.

Người ta đọc,người ta hiểu và thông cảm với em người ta còn cho em nhiều lời khuyên và đã có người khuyên em nên bỏ anh. Em rất biết ơn người ta. Nhưng em nghĩ và em càng không muốn chia tay anh vì em luôn yêu anh.

Ngày hôm nay em mệt ở nhà ngủ cả ngày. Nó lại qua phòng em chơi vì mẹ nó gửi cho em bịch trái cây thiệt to. Nó còn mua kem cho em nữa. Ngồi ăn kem và trái cây với nó em chẳng khá lên chút nào, mặc dù nó đã cố kể chuyện làm em vui. Nó cứ hỏi mãi là em đang buồn chuyện gì?

Anh ơi! Thực sự em ức chế lắm. Em muốn có sự thay đổi, muốn làm cái gì đó. Nó về em ngủ quên đến 16h 25 mới tỉnh dậy. Nhìn điện thoại chẳng một tin nhắn mà lòng thêm nặng trĩu những tâm sự, cầm điện thoại nhắn tin cho anh “anh đang làm gì đấy” anh chẳng trả lời em đâu. Em vẫn biết điều đó.

Tối đến thật nhanh, ngồi buồn quá em rủ bạn đi nhà sách chơi. Em cố tình không mang điện thoại đi. Cố tình quên anh đi buổi tối ngày hôm nay. Hai đứa tung tăng đi trên đường tán đủ thứ truyện trừ anh ra. Em chưa bao giờ kể gì về anh cho nó nghe. Vì em nghĩ nói ra chắc nó không tin đâu. Mà nếu có tin chắc nó sẽ la em và lại nói em “khùng”, “điên” cho mà xem.

Đến nhà sách, em chạy vào gian hàng đồ chơi đầu tiên. Lúc nào cũng thế, em thích nhũng con gấu bông. Rồi gian hàng sách, mỹ phẩm, tạp hóa, quần áo, giầy dép, dụng cụ học tập cứ thế chạy qua rồi lại chạy lại chẳng mấy mà 9h tối.  Nhà sách đóng cửa và em cũng đã lựa được cả đống đồ linh tinh. Trên đường về bọn em không quên rẽ vào quán chè quen thuộc, hi hi đúng là con gái, mỗi con ăn hai ly rồi mà con nào cũng muốn ăn thêm. Nhưng quyết định là phải về vì 10h rồi đường chuẩn bị vắng.

Về nhà em vừa ngồi nghịch đống đồ mới mua vừa xem đá banh. Em chẳng hề nhớ tới anh đâu. Thế nhưng khi trận đấu kết thúc chẳng hiểu sao em lại chạy kiếm điện thoại nhắn tin cho anh tỷ số trận đấu “ anh ơi! 7- 0 em bất ngờ quá không ngờ Thụy sỹ thua”. Anh chẳng hề phản ứng gì mặc dù em biết anh cũng đang xem.

Buồn quá em nằm lăn ra giường bỏ mặc con gấu mới mua bơ vơ giữa nhà. Nhìn mà thấy tội tội, nằm nghĩ lung tung về anh em lại tự hỏi không biết anh nghỉ gì về em nhỉ? Anh có yêu em không? Hay chỉ đang chêu đùa em?

Không! Em đã hỏi anh câu đó rồi mà “anh rất ngiêm túc trong vấn đề này, và anh thật lòng với em” anh đã trả lời em thế mà”. “Em tin anh”, lần nào cũng thế em đều nhẹ nhàng trả lời anh như thế. Lại nhắn tin cho anh “anh đi ngủ chưa anh?”.

Nhắn tin vậy thôi chứ em biết anh sẽ chẳng trả lời. Lúc mình mới quen nhau. Ngày nào cũng nhắn tin nhiều thiệt nhiều nhưng ngày nào anh cũng hỏi em: “có nhớ anh không”? Em trả lời anh rằng “nhớ chi cho mệt”. Nhưng thực ra em nhớ anh nhiều đến quá mệt rồi. Bây giờ cũng thế, em đã từng nhắn tin cho anh “nếu mỗi lần nhớ anh chỉ được 500vnd thui thì dù có chia tay, em tin mình cũng sẽ trở thành tỷ phú” anh chẳng hề trả lời tin nhắn đó. Lúc mới quen nhau anh hay nói “em ơi! Anh nhớ em lắm”.

Em tin anh vì mình đang ở rất xa nhau và em cũng đang rất nhớ anh. “uhm, em biết rồi” chỉ trả lời anh vậy thôi chứ em đang hạnh phúc lắm anh biết không? Đã qua rồi những ngày xưa đó, bây giờ chỉ còn mình em đối diện với chính mình còn anh 2 ngày không 1 tin nhắn. Nhắn tin với em anh thấy stress lắm sao? Nhắn tin với em làm mất nhiều thời gian vậy sao?

Suy nghĩ 1 lúc mà em ngủ lúc nào không biết. Và bây giờ tỉnh dậy em quyết định gửi những chất chứa trong lòng này đi và hy vọng có ai đó hiểu, cảm thông cho em lời khuyên. Em đã từng nói “em không cần người yêu của em đẹp trai, không cần giầu có, không cần học rộng, em chỉ cần người đó hiểu, thông cảm và yêu em thế là đủ”. Anh đã nói anh làm được mà? Nhưng từ ngày yêu em, anh đã làm được gì hả anh? Em thực sự cần một người để quan tâm em chia sẻ những tâm sự cùng em, đơn giản là chỉ lằng nghe và cho em lời khuyên trong những chuyện bình thường thôi.

Em cần lắm một bờ vai vững chắc để em gục vào những khi mệt mỏi, chỉ lặng yên vậy thôi, không cần nói gì anh ạ. Không phải là một mình chạy xe ra biển hoặc lại chạy lên giảng đường, ngồi khóc hàng giờ 1 mình. Không phải là cùng thằng bạn thân chạy lòng vòng cả buổi rồi lại ngồi uống cafe nói chuyện phiếm. Thực sự em không thích cuộc sống của mình bây giờ anh ạ.

Anh còn là người yêu của em không anh? Em mệt mỏi lắm, em muốn đi ngủ rồi. ừm ngủ đi và hy vọng sáng mai dậy mọi chuyện sẽ khác. Một ngày thiệt vui mà đã lâu em không tìm thấy ở tuổi 20, hy vọng em sẽ tìm được nụ cười hồn nhiên em đánh mất bấy lâu nay.

(Người gửi: conmuabuon)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.