Một chuyện tình buồn!

3 Likes Bình luận

Tình cờ em quen anh vào một ngày cuối năm, tình bạn của chúng ta cũng bắt đầu từ đó. Em từng nghĩ rằng những mối quan hệ ảo sẽ không bao giờ có một kết thúc tốt vì cả anh và em đều biết nhau qua mạng, cái ranh giới mong manh giữa thật và giả không thể nào biết trước được.

Chúng ta cách xa nhau hàng trăm km, cũng chưa từng biết mặt nhau, mỗi ngày em nhận ra hình như cái gì cũng có ngoại lệ và anh là như thế.

Chúng ta đã là bạn của nhau hơn một năm trời, bao nhiêu buồn vui anh đều kể cho em nghe, từ việc anh thay đổi chỗ ở, thay đổi công việc, và cả việc anh có người yêu nữa. Lúc đó nghe giọng anh rất vui và hạnh phúc nữa.

Em nghĩ rằng anh sẽ bận rộn hơn và sẽ thôi không còn nhớ đến người bạn ảo này nữa, anh giận cô ấy cũng kể cho em nghe, em tự nhiên trở thành một quân sư tình yêu bất đắc dĩ của anh.

Rồi một ngày cô ấy đã rời xa anh, không biết là vì sao. Tình yêu đầu của anh cũng tan theo cái cách mà người ta hay nói: tình đầu thường mong manh, anh rời xa nơi này để du học và cũng để tìm quên. Em không tiễn anh đi, chỉ thầm chúc phúc cho anh.

Một ngày cuối thu, tháng 7 – Vũng Tàu vui và náo nhiệt với rất nhiều lễ hội, anh lại trở về và không hiểu sao tình yêu giữa chúng ta bắt đầu.

Em chưa từng nghĩ em sẽ yêu anh, em cũng chưa từng vướng sầu vì yêu. Bao nhiêu ước mơ, hy vọng được dệt từng ngày.

 

7 tháng yêu nhau để cuối cùng anh trả lại cho em chỉ toàn nước mắt và cả một trái tim vỡ nát. Tất cả những hy vọng, mơ ước đều tan như bọt nước xà phòng, anh rời xa em mãi mãi. Căn bệnh ung thư máu đã đưa anh rời xa em mãi mãi, bước đường phía trước mình em sẽ phải bước tiếp.

Mong anh ở nơi xa đó sẽ không còn đau đớn, không còn buồn nữa, anh sẽ luôn vui vẻ, mạnh mẽ như lúc còn bên em, em sẽ cố gắng sống thật tốt và sống thêm phần cho anh nữa, anh yêu của em…..

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: quantri

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.