Một lần nữa được … đau

5 Likes Bình luận

Tôi mới chỉ vừa hết năm nhất đại học, chỉ là cô bé  mới tròn 20 tuổi cách đây không lâu, vậy mà, tôi đã bước vào chuyện tình cảm quá sớm để rồi giờ, tôi quá đau…

Mối tình đầu của tôi đến với tôi trong ngày thi cuối cùng Tốt nghiệp THPT, tôi đã gặp anh, trong chính phòng thi của mình! Anh là giám thị phòng tôi! Tôi – một cô nhóc học được, ngoại hình tốt, giao tiếp tốt, tự tin và khá là cá tính! Anh- một giáo viến dạy toán mới ra trường được một năm, và chẳng hiểu vì sao anh lại xem thi môn Toán… Tôi và anh đã gặp nhau như thế, và sau một thời gian tìm hiểu, anh đã ngỏ lời yêu tôi! 

Trẻ con, nông nổi, tôi chấp nhận yêu anh để quên đi những mất mát trong gia đình tôi thời gian đó, thế rồi yêu anh, anh đòi hỏi ở tôi quá nhiều, tôi đã cố gắng để giữ sự trong trắng cho bản thân mình, nhưng rồi một ngày, tôi say, và chuyện đó xảy ra, tôi hoảng loạn và thật sự sợ hãi, bởi tôi còn quá ít kiến thức về giới tính, nhưng may thay, mọi chuyện sau đó vẫn tốt đẹp, và TÔI YÊU ANH! Tôi yêu anh thật lòng, và hạnh phúc hơn là anh cũng như vậy. 

Tôi đỗ đại học, một trường điểm, với mức điểm cao, và tôi ra Hà Nội đi học, anh vẫn ở quê, tôi xa anh hằng trăm cây số, nhưng tình yêu giữa tôi và anh vẫn đẹp! Nhưng thật trớ trêu thay, chuyện tôi và anh bị gia đình 2 bên phản đối kịch liệt, anh tỏ ra chán chường nhưng vẫn động viên tôi, anh là con trai trưởng trong nhà, và mọi người muốn anh kết hôn để ấm êm cửa nhà, và lý do người ta đưa ra là tuổi tôi và anh ko hợp… 

Cho đến bây giờ, tôi vẫn ko biết quyết định của tôi lúc đó là đúng hay sai… Tôi đã chủ động chia tay anh, mặc cho anh ko chấp nhận, tôi đổi số điện thoại, thay nick yahoo và không bao giờ check mail kể từ ngày đó…

Tôi lại ra trường đi học, tôi gặp 1 người khác, giống như anh, và người đó yêu tôi, tôi chấp nhận yêu người đó, chấp nhận để quên anh đi, nhưng rồi tôi lại yêu người đó thật lòng… Vậy mà, nỗi ám ảnh về mối tình đầu của tôi làm người yêu mới của tôi lo lắng, anh (người mới) quá quan tâm và chẳng bao giờ quên đc quá khứ của tôi và những đau khổ, nước mắt của tôi khi chia tay mối tình đầu mà tôi viết trong blog… 

Khi tôi bên anh, đi chơi với anh, anh quan tâm đến chuyện anh là người thứ mấy tôi yêu, quan tâm đến việc tôi còn trinh trắng hay không nhưng chưa một lần anh nói thẳng, cảm giác anh tra hỏi tôi bằng những câu hỏi như tôi là một kẻ tội nhân. Tôi đã nói chia tay với anh rất nhiều lần, nhưng rồi anh lại níu kéo tôi quay lại, vì yêu anh, nên tôi nghĩ mọi chuyện chẳng nghĩa lý gì, tôi chấp nhận. 

Nhưng rồi, ngày lại ngày, anh cứ đòi hỏi tôi phải thế này thế nọ, anh muốn tôi phải làm theo ý anh, khi anh vô tình đọc được nhật ký của tôi, anh đã hỏi tôi trong lần đầu quan hệ là tự nguyện hay vì say rượu, tôi thật sự choáng váng, tôi gần như bị anh xúc phạm, bị coi thường, tôi ko nghĩ chuyện trinh trắng lại làm anh thay đổi tột độ như thế, trong khi, tôi mới 20 tuổi… 

Tôi khóc rất nhiều, tôi đã khóc thương cho chính tôi và cho sự mù quáng của tôi khi lao vào cái tình yêu ko bờ bến này… Tôi đã chia tay anh, tôi ra đi với một đống lý do đủ để anh đừng thêm lần nào níu kéo tôi ở lại…. 

Và giờ, tôi ngồi đây, nghĩ về tương lai của mình, tôi mới chỉ 20 tuổi, tôi còn một tương lai tươi sáng ở phía trước, nhưng vết thương lòng này, tôi không biết phải làm sao! Liệu rằng, khi mất đi trinh tiết, tôi có thể tìm đc người yêu tôi thật lòng ko? Liệu rằng, có người con trai nào trên thế gian ko quá quan tâm đến chuyện đó ko??? 

Tôi đang tuyệt vọng, tôi tìm đến bạn bè tôi, tìm đến học và nhiều lần thức trắng đêm, nhưng ko thể quên đc anh, ko thể quên đc những gì đã qua, tôi vẫn còn yêu anh, tôi vẫn còn nhớ đến 2 người con trai tôi từng yêu….

Mọi người giúp em một cách gì đấy đc ko? Em ko biết mình đang làm gì nữa, em đã tự mình làm đen tối con đường sự nghiệp vốn thênh thang của chính mình, em đang học một khoa tốt của một trường đại học danh tiếng bậc nhất cả nước, đã từng là một học sinh phổ thông chưa bao giờ đứng thứ 2, vậy mà giờ, em lười biếng, em chểnh mảng, em chán nản, còn chẳng muốn về nhà, em làm mọi người thất vọng, chỉ vì em yêu mù quáng…. Cảm ơn!

(Người gửi: Lht)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.