Tôi sợ một ngày nhìn lại thấy mình đã già

6 Likes Bình luận

Hôm qua tôi bảo với chồng rằng, em thấy anh vất vả phấn đấu quá, anh cố vừa thôi, anh soi gương xem anh gầy và đen sạm đi, xấu đi bao nhiêu. Sau này giả sử mọi thứ toại nguyện, có tiền của, đời sống sung sướng, nhưng nhìn lại thì đã già mất rồi, em kém anh có 2 tuổi, lúc ấy em già đi đến chừng nào, bao nhiêu thời gian đẹp đẽ của tuổi trẻ thì a vùi đầu vào công việc, quên cả vợ con. Anh cười và cũng biết rằng thời gian này anh ko quan tâm đến tôi được nhiều. 

Tôi rất chiều chồng, mọi thứ sinh hoạt gia đình tôi thường cố gắng tự mình làm hết để anh có thời gian tập trung đi làm cho yên tâm, về nhà anh nghiền ngẫm sách nọ sách kia, nói chung anh ít nói và nghĩ nhiều. Nhưng một người thì ngoài giờ đi làm, về nhà loanh quanh với việc nếp núc nhà cửa, còn người kia thì tập trung vào công việc, 2 người ít trò chuyện với nhau, ít đi chơi thăm bạn bè anh em, buổi tối cơm nước xong cũng mệt, tôi có đi đâu chơi thì đi, đến giờ về ngủ là mệt lăn ra ngủ, quên cả niềm khát khao và cũng là nghĩa vụ là sinh con. 

Buổi chiều tôi giặt quần áo trên trần nhà, anh đi về mệt quá ngồi phệt xuống cạnh bể nước nhìn tôi, tôi bảo sau này con mình học khá thì cho nó học lên cao, mà học dốt thì em cho đi học nghề, về làm công nhân. Anh vất vả thế cũng khổ chứ sung sướng gì, em có đòi hỏi gì đâu. 

Chồng ơi là chồng, trưa nay chồng ko về  lại chỉ có một mình em. Sau này ngoảnh lại thấy mình đã già, tuổi trẻ đẹp đẽ để trôi qua mất, em có bịt gối lên người anh và đấm thùm thụp vào gối thì cũng ko hả giận được. Mà lúc đó anh thành ông lão rồi, còn em thì … trời ơi thành bà già rồi. hic. hic.   

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.