Thế nào là hạnh phúc và thế nào là đau khổ

3 Likes Tắt bình luận

Tôi đã đọc một số chia sẻ của mọi người và tôi nhận ra được một điều. Trong mỗi cái khó khăn, cái đau khổ của mỗi người đều có cái hạnh phúc nằm xen lẫn trong đó.

Và tại sao mình lại không nhận ra cái hạnh phúc đó?? Vì bạn cho rằng bạn là người quá đau khổ. Bất cứ chuyện gì, công việc, tình yêu hay gia đình điều có kết cuộc khác nhau… Dù tốt hay xấu, thì bạn phải công nhận rằng mình hạnh phúc vì đã có công việc. Hạnh phúc vì đã yêu và bạn phải hạnh phúc vì mình còn có gia đình. Bạn hãy hạnh phúc khi biết rằng bạn là người đã từng biết đến hạnh phúc. Đã từng nếm vị hạnh phúc là như thế nào…

Nói thì hay thế, chứ cách đây 5 phút tôi còn nằm khóc lóc vì “cái đau” của tôi. Nhưng tôi biết cái đau của tôi sẽ mãi mãi là nỗi đau nếu tôi không nhận ra cái hạnh phúc mà tôi đang có.

Nỗi đau của tôi là gì? Nó có được coi là “nỗi đau” đối với bạn hay không?

7 năm, thời gian mà chúng tôi yêu nhau, cùng trải qua khó khăn của tuổi trẻ, sự ngăn cấm của gia đình để rồi chúng tôi đã có nhau. Sau cái đám cưới có họ hàng hai bên, vô cùng vui vẻ và đầy đủ.

Anh là người sống tự lập từ còn khi đi học dù có cha, có anh chị nhưng họ chỉ sống cho họ mà không hề nghĩ đến anh (một gia đình phức tạp). Tôi yêu anh khi chúng tôi cùng học chung trường. Hằng đêm anh chở từng bao ốc đi giao cho các chợ búa. Lấm lem bùn nhưng anh vui khi có tiền chở tôi đi chơi, đi ăn… Gia đình tôi ngăn cấm rất quyết liệt. Tôi và anh chỉ gặp nhau khi anh cố tình đi ngang qua chỗ mẹ tôi bán hàng, vì tôi phụ mẹ mỗi bữa sáng.

Tôi không biết tình yêu chiến thắng hay tuổi trẻ bướng bỉnh của chúng tôi đã muốn là phải được gia đình chấp nhận. Mẹ tôi cũng thương anh sau thời gian tiếp xúc vì anh rất thèm muốn có một gia đình thật sự. Anh đã gọi mẹ tôi bằng mẹ dù chúng tôi chưa là gì của nhau cả.

Gia đình tôi bắt đầu tạo cơ hội cho anh với nhiều công việc khác nhau. Từng bước một anh đã có công việc không thua kém gì ai. Anh rất đẹp trai và cao ráo nên việc phát triển thị trường không mấy khó khăn với anh. Sau đó chúng tôi kết hôn. Tôi hạnh phúc khi tôi trao anh tình yêu của tôi mà còn gia đình của tôi nữa và cứ nghĩ rằng cuộc sống yên bình với chúng tôi.

Cho đến khi anh đi chuyến công tác Hà Nội, 1 lần, rồi 2 lần. Cho đến lần thứ 3 tôi nhận ra rằng anh không còn là anh nữa. Anh đã có người yêu khác, tàn nhẫn thay khi anh ta nói rằng “một mình em đau là đủ rồi”. Thế đấy bạn ah, thậm chí tôi nghe lời mẹ nhẫn nhịn cứ coi anh ta là bạn bình thường.

Tôi cùng ngồi nhậu với chồng tôi, ngồi nghe anh ấy cởi áo cô ta như thế nào. Tôi không ghen bạn ah, với hạng người rẻ mạt đó không xứng để tôi để tâm tới. Tôi chỉ đau sao chồng tôi lại có thể đối xử với tôi như vậy??. Tôi vẫn cười và uống thật nhiều. Sau một tháng dằn vặt, tôi biết anh ấy muốn đi nhưng không đi. Tôi đã kêu anh ấy đi, thậm chí là đuổi.

Một ngày anh đi, không một lời với tôi và chỉ nhắn cho mẹ tôi rằng “Con sẽ về khi là một thằng hoàn toàn khác, biết suy nghĩ và chính chắn hơn”. Rồi anh biến mất như chưa từng xuất hiện.

Thế đấy bạn à. Hôm nay 2-8, anh ta đã đi đúng một tháng. Thời gian đầu tôi khóc lóc nhiều lắm, vì anh không hề liên lạc gì. Tôi lo lắng, tức giận và đau khổ. Đi đâu tôi cũng thấy anh, làm gì cũng nhớ tới anh. Bia rượu, ăn chơi chán …rồi thôi. Tôi cũng vài lần muốn chết lắm nhưng sao cứ nhớ tới mẹ tôi rồi thôi.

Tôi hạnh phúc khi anh đi, vì sau khi anh đi tôi khóc vì nhớ anh chứ không phải hận anh. Sau khi anh đi những hình ảnh tôi thấy được toàn là những hình ảnh hạnh phúc nhất và những kỷ niệm xung quanh tôi là nhưng kỷ niệm không bao giờ có thể quên. Tôi hạnh phúc khi nhận ra rằng tôi còn yêu anh hơn bản thân tôi. Tôi nhận ra rằng từng hơi thở, từng bước đi điều có anh bên cạnh. Những nụ cười hạnh phúc của anh và tôi trong những bức ảnh mà tôi đã mấy lần muốn xé mà anh không cho. Tôi sẽ không bao giờ nhận ra điều đó nếu anh không đi. Và bây giờ hạnh phúc nhất của tôi là chờ đợi anh. Tôi tin một ngày nào đó anh ấy sẽ quay về.

Bạn có nghĩ tôi là người hạnh phúc không? Hãy chia sẽ cùng tôi dù chỉ một lời ngắn gọn. Vì tôi sẽ hạnh phúc hơn khi nhận ra rằng tôi không cô đơn…mà còn có bạn.

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: admin