Ngã ba tình và nghĩa, con đường nào tôi nên chọn? Xin hãy cho tôi lời khuyên

5 Likes Bình luận
Thân chào webtamsu, tôi năm nay 28 tuổi cái tuổi không quá già mà cũng chẳng còn trẻ để suy nghĩ thiếu chính chắn, nhưng sự thật là tôi đang đứng trước ngã ba đường và cần lựa chọn một lối rẽ. Tôi khẩn xin lời khuyên của các bạn để chọn cho mình con đường đi vẹn toàn nhất.    

 

Tôi sinh ra và lớn lên trong một hoàn cảnh bần cùng, ba tôi bỏ mẹ tôi năm tôi vừa hai tuổi, 6 năm sau mẹ tôi lấy chồng khác và tôi có một em gái cùng mẹ khác cha. Khi em tôi vừa tròn 2 tuổi thì mẹ tôi phát hiện ra cha dượng có hành vi thú tính với tôi.

Mẹ tôi đã bỏ hắn và đưa hai chúng tôi đến một vùng đất mới, bạn thử nghĩ xem. Một người đàn bà mang theo hai đứa con nhỏ đến một vùng đất xa lạ với 10,000 đồng trong tay thì sẽ như thế nào, và mẹ tôi chính là người đàn bà khốn khổ đó.

Nhờ sự thương hại của một vài người nhân hậu, mẹ con tôi có những chỗ ở tạm để mẹ tôi làm thuê cuốc mướn sống qua ngày. Mẹ tôi là một người đàn bà mạnh mẽ, mẹ khai hoang làm nương làm rẫy để có tiền cho chị em tôi ăn học.

Tôi thương mẹ nên lúc nào cũng mong cho mình mau lớn để đi làm kiếm tiền nuôi em.

Tốt nghiệp phổ thông, tôi không dám thi đại học vì mục đích duy nhất của tôi là đi làm kiếm tiền. Tôi quyết định lên thành phố.

19 tuổi, tôi lang thang khắp ngõ ngách để tìm công việc, với tấm bằng tốt nghiệp phổ thông trong tay. Tôi không thể tìm được một công việc nào khác ngoài phụ quán ăn gia đình, rồi đến phụ quán cafe, nhưng đồng lương quá ít ỏi để tôi có thể vừa trang trải cuộc sống ở thành phố, vừa có tiền gửi vế cho gia đình.

Và đúng như một định luật quá tự nhiên của cuộc sống, khi con người ta rơi vào bước bần cùng thì dễ siêu lòng với những cám dỗ vật chất. Tôi đã siêu lòng trước sự nhàn hạ sung sướng của nhửng cô gái phuc vụ quán bar. Qua những lần đầu bỡ ngỡ, tôi trở nên quen thuộc và không có ý định muốn thoát ra vì sự cám dỗ mãnh liệt của đồng tiền.

Cuộc sống mờ mịt không lối thoát, tôi là sự ghê tởm của xã hội!

Rồi tôi gặp anh, người chồng bây giờ cũng là người khách năm nào, anh là người đàn ông ngoại quốc, hơn tôi 6 tuổi, tướng mạo đẹp đẽ.

Tôi đồng ý lấy anh mà không hề có một chút tình cảm nào với anh cả. Từ một cô gái cave bần tiện, tôi bổng nhiên trở thành quý cô, vợ của một kĩ sư.

Tôi sinh cho anh một bé gái lai đẹp như thiên thần. Ai nhìn vào cũng thèm muốn vị trí của tôi. Nhưng con người khác với con vật ở chỗ là con người có một trái tim, một trái tim biết yêu và biết ghét. Sống bên anh mà tôi không hề yêu anh, thậm chí tôi còn có cảm giác sợ anh, mỗi lần quan hệ với anh, đúng là một cực hình.

Giá mà tôi không gặp H thì có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến việc bỏ anh, cho dù tôi không hề có chút cảm xúc gì với anh cả, níu kéo hôn nhân chỉ vì cái nghĩa quá lớn mà anh dành cho tôi.

H là bạn học thời cấp 3 của tôi, H là cậu học trò hiền lành, cũng là người tôi đem lòng yêu mến suốt những năm tháng học trò dễ thương nhưng tôi chưa từng để cho H biết tôi để ý H vì lúc bấy giờ mục tiêu duy nhất của tôi là kiếm tiền nuôi gia đình.

Gặp lại H, trái tim tôi vỡ òa yêu thương, sau những lần gặp gỡ, tôi tâm sự cho H biết tình cảm của mình và khóc òa trên vai H rằng cuộc hôn nhân của tôi bây giờ là địa ngục vì không có tình yêu.

H cũng cho tôi biết, H và người yêu hiện tại không được sự chấp nhận của gia đình, và cái chính là H dến với cô ấy vì những tò mò giới tính chứ chưa bao giờ có cảm xúc yêu đương.

Cái gì cần đến nó cũng sẽ đến. Tôi và H đã lao vào nhau như hai ngọn lửa gặp hơi xăng. Chúng tôi tạo mọi điều kiện và thời gian để được ở bên nhau. Và H cũng nhanh chóng chia tay với bạn gái để toàn tâm sống hết tình với tôi.

H hiểu được nhưng băn khoăn tôi đang chịu đựng, dù không yêu chồng nhưng chồng tôi rất yêu tôi, là một ngưởi đàn ông tốt và có ơn sâu và nghĩa nặng với tôi, tôi không thể dứt khoát ngay với chồng vì dù sao còn con gái xinh đẹp của tôi nữa.

Bên H tôi thấy mình thật thuần khiết, chúng tôi yêu nhau đẹp đẽ và lãng mạn theo đúng nghĩa mối tình học trò, tôi cảm thấy những tháng ngày ô nhục của đời tôi chưa từng trải qua. Tôi như được sinh ra một cuộc đời khác.

Và khi quay trở về nhà tôi cảm thấy không khí thật nặng nề, nó kéo tôi trở về với thực tế, tôi là một người mẹ và là người đàn bà đã có chồng. Tôi lạc lõng giữ tâm hồn của chính mình. Tôi sống như người 2 mặt.

Tôi đau khổ dằn vặt với chính mình, tôi có tội với chồng với con, nhưng tôi không ngăn được nửa còn lại là tình cảm thật của mình.

H không ép tôi bỏ chồng, anh xin được lặng lẽ ở bên tôi và chờ đợi tôi cho đến khi tôi có một quyết định dứt khoát cho đời mình, bao lâu H cũng đợi.

Nhưng các bạn ơi.. tôi phải làm gì đây? tôi không muốn bỏ chồng vì không muốn mất đi đứa con xinh đẹp của mình (vì bé sẽ theo ba về nước ngoài, vì chắc chắn ba bé sẽ làm điều đó). Còn nếu tiếp tục sống với chồng thì tôi không thể chịu được cái cảm giác nằm bên chồng mà tim dành cho H.

Càng ngày tôi lại càng tìm đủ lí do để xa lánh chồng. Ở bên chồng mà lúc nào tôi cũng nghĩ về H. Với tôi H bây giờ là tất cả, tôi yêu H như chính cái tình yêu đầu đời cháy bỏng, và H cũng hết lòng yêu tôi.

Cuộc đời tôi có lẽ sẽ trở nên vô nghĩa nếu không có H. Tôi phải làm sao đây? Xin hãy cho tôi lời khuyên.

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: quantri

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.