Ngày đầu mất em

3 Likes Bình luận

Có buồn đau cũng phải chịu thôi hỡi em
Vài hôm nữa thì em đã đi theo người
Có ai muốn sẻ chia tình đâu hỡi em
Vì đôi ta chỉ có duyên không nợ nhau
Chuyện gì đến cuối cùng cũng đã đến
Thì thôi anh xin chúc em bên người
Sẽ hạnh phúc ấm êm đừng lo tới anh
Mà mất đi tương lai tốt đẹp người ơi
Rồi từ đây đôi ta hai lối
Đường của em em cứ bước đi
Và hãy xem như hai chúng ta chưa từng gặp
Ngày mai lỡ nếu có gặp nhau
Một hai câu quan tâm đến nhau
Rồi đi thôi đừng để trái tim ngập ngùi
Và hãy quên anh đi người ơi
Hãy xem như là một giấc mơ
Vì đôi ta đã đến với nhau quá bất ngờ
Thời gian cho đôi ta đã hết
Người hãy đi đi lưu luyến chi
Hãy xem như ngày qua chúng ta sống tạm mà thôi.
(http://caube.blogtiengviet.net)

Em còn nhớ bài hát này không? Bài hát này anh đã hát cho em nghe khi mình phải xa nhau. Em đã theo người ta về nơi xa xôi, còn anh vẫn ở lại nơi đây, nơi mà anh đã gặp em lần đầu. Nhớ em vô cùng và anh lại hát bài hát này. Thật lạ là tại sao một người chả biết chút gì về âm nhạc lại hát được một bài hát chứ, đúng không em. Chắc có lẽ là tại anh quá yêu em đó thôi. Bài hát này, anh vẫn chỉ hát cho một mình em nghe, chưa một lần hát cho người thứ 2, vì anh có biết hát đâu. Mong là sau này em sẽ gặp được một người hát cho em nghe bài hát này.

Em, hôm nay khi anh đọc những dòng tin nhắn trong máy em, anh đã khóc. Anh rất đau lòng, rất buồn nhưng anh không thể nói được gì, vì đó là sự thật. Tin nhắn đó hoàn toàn là sự thật, dẫu phũ phàng đến đâu thì anh biết đó vẫn là sự thật và mình phải biết chấp nhận thôi. Anh muốn ôm chặt em vào lòng, muốn giải thích cho em hiểu, muốn được bày tỏ với em, nhưng anh không thể làm được. Anh xin lỗi. Những chuyện gì là thật, thì không thể dùng lời lẽ gian dối để bào chữa đúng không em. 

Em còn nhớ anh đã tặng em một chiếc nhẫn không, đó là chiếc nhẫn mà lần đầu tiên anh tự tay mua nó và tặng cho em. Nhưng giờ em đã bỏ anh chạy theo một người mới. Anh xin em hãy giữ lại chiếc nhẫn đó được không em? Nếu ngày mai chúng mình chia tay, thì anh xin em hãy để những kỷ niệm của chúng mình được tồn tại trong trái tim anh.

Vậy là chúng mình quen và đã yêu nhau được gần một năm rồi em nhỉ? Cả 2 đứa đến với nhau đều là những mối tình đầu say đắm nhưng lại có một kết thúc không có hậu. Hai đứa đến với nhau sau những dòng tin nhắn, sau những lời hẹn ước và bằng cả trái tim. Một đêm lạnh đầu đông rong ruổi khắp thành phố Lào Cai. Rồi sau đó, anh đã yêu em đằm thắm và chân tình lúc nào không hay. Anh hứa sẽ đưa em về ra mắt gia đình, bố mẹ, nhưng giờ thì sao? 

Nhưng tại sao em ơi? với em anh chỉ là như vậy thôi sao? tình yêu anh dành cho em như vậy là chưa đủ sao? hay em bỏ anh là do anh nghèo, không đẹp trai? Trước khi yêu, anh đã nói với em rất nhiều lần, anh chỉ biết yêu và hận. Anh yêu sẽ hết sức mình nhưng khi anh hận thì sẽ thật kinh khủng đó em. Vậy mà em lại nhẫn tâm làm điều đó với anh. 

Thực sự khi đi chung với em, em nhắn tin với người khác, anh thấy rất buồn. Và khi nghe những lời lẽ ướt át em dành cho người đó, anh đã không thể chịu nổi. Nhưng anh vẫn cố nhẫn nhịn vì anh quá yêu em. Anh chỉ biết nói khéo cho em hiểu, nhưng mà sao em đam mê vậy em. Nếu thực sự em không yêu anh, em vẫn có thể nói chia tay mà. Tại sao em lại có thể vừa nói những lời lẽ ngọt ngào với anh, vừa đam mê bên người đó chứ. Đêm đó là đêm anh không thể nào quên nổi, anh không thể nào nằm yên được một phút khi mà anh gọi điện hay nhắn tin em đều không đáp lại. Anh gọi cho em rất nhiều lần nhưng câu trả lời chỉ là “The dial you have called busy”. 

Anh biết có lẽ anh đã mất em thật rồi. Lúc đó anh thật buồn, anh thật sự muốn tìm đến cái chết. Tại sao khi yêu ai anh cũng hết lòng, vậy mà anh lại nhận được cái kết cục này đây. Em có biết cả đêm đó anh nằm một mình trong căn phòng giá lạnh như thế nào không, anh cũng không biết mục đích là gì. Cho đến lúc anh gặp em. Anh biết, anh nhìn vào mắt em, anh hiểu. Thực sự anh đã mất em rồi. Và thực sự, anh và cả tình yêu của anh đã chết. Anh thật sự shock khi em giải thích điều đó một cách đơn giản: “Anh có lúc làm em thấy chán, và anh ấy là người mà ai nhìn thấy cũng muốn yêu”. Đó là những vết dao đâm vào tim anh, làm anh không thể làm khác được, chính nó đã đánh thức con người còn lại của anh, một kẻ chung tình khờ khạo, một kẻ hận tình ngốc nghếch. 

Tại sao ngày đó em đã chán anh, em không nói chia tay để giờ đây anh phải hận em thế này? Anh đã giả vờ tha thứ cho em, anh yêu và chiều em hơn, anh tận tuỵ với em hơn để kéo em lại phía anh. Và khi điều đó đã trở thành hiện thực thì anh đã vạch kế hoạch để trả lại em những gì anh đã nhận. Em biết không, anh đã nói yêu và chung đụng với không biết bao nhiêu cô gái, dù thực lòng anh chẳng có tình cảm với họ một chút nào. Và anh vờ để cho em biết, để em phải nếm thử cái cảm giác đó, cảm giác của anh năm xưa. Em thật ngốc khi lúc nào cũng tin lời giải thích của anh, những cái vuốt ve, nhưng lời âu yếm. Những lúc anh thấy em khóc, anh cũng rất buồn, rất hận mình, nhưng anh lại không làm khác được. 

Anh không biết là đã hận rồi sao anh còn yêu em nhiều như thế. Nhưng hôm nay, khi mà tình cảm của em đã không còn nữa thì anh sẽ đi… đi xa khỏi cuộc đời em, nhường hạnh phúc đó cho người mà em đã chọn. Mỗi ngày anh vẫn nguyện cầu cho em được hạnh phúc. Mong rằng người mà em chọn sẽ yêu em như anh đã yêu em, nhưng anh xin em hãy yêu thật lòng mình, đừng làm khổ người khác nữa em nhé. 

Tại sao anh lại yêu con người giả dối của em mà không yêu con người thực sự, tại sao? Em yêu, em là con người như vậy sao, anh không muốn tin vào sự thật này. Anh sẽ quên em đi, xoá hình bóng em khỏi trái tim anh và coi em chỉ là một giấc mộng. Em hãy làm lại cuộc đời em nhé. Chỉ cần em luôn yêu như anh đã từng yêu em, sẽ luôn có người dành tình cảm chân thật cho em. 

Còn anh, khi trái tim đã tan nát, liệu anh có thể yêu được nữa không? Không, anh thấy sợ… vì tất cả tình yêu anh đã dành hết cho em, trái tim anh đã thuộc về em mãi mãi rồi. Anh sợ người mà anh yêu sau này sẽ đau khổ vì anh… Anh thấy mệt mỏi vì phải sống với con người giả tạo như vậy. Anh không biết bây giờ anh sẽ sống bằng động lực nào, nhưng anh hứa sẽ cố gắng sống tốt. Em không phải lo cho anh đâu, giấc mộng mãi là giấc mộng thôi đúng không em, rồi sẽ chóng qua thôi. Với anh mãi mãi em là người anh yêu nhất, cho dù ngay trong lúc hận em. 

Tạm biệt em, “vợ” yêu của anh, người con gái mà anh yêu nhất, người đã dạy cho anh nhiều bài học về tình yêu nhất, anh mãi yêu em. Em có biết viết lá thư này cho em anh khóc nhiều như thế nào không? những dòng lệ cứ tuôn rơi, lăn dài trên khoé mi….anh không viết được nữa em ơi… nhưng không………anh muốn viết cho em tất cả, vì sau lá thư này anh sẽ biến mất khỏi cuộc đời em, con đường anh đi sẽ không còn bóng dáng của em….. 

Khi nào em đau khổ em buồn thì em hãy gọi cho anh. Anh sẽ đến bên em như ngày nào, anh vẫn ở bên em vì anh luôn yêu em. Em là NỬA TRÁI TIM của cuộc đời anh, anh yêu em…………..cảm ơn em…chúc em hạnh phúc… 

Mai chia tay mình vẫn gọi anh em. 
Nhưng không phải vợ chồng như ngày trước
Bởi chúng mình đã lùi đi một bước
Để trở về cái thủa mình chưa yêu
Anh biết mình làm như thế là sai
Là đau khổ khi anh mất em trọn đời
Nhưng với anh yêu phải là tất cả
Không đơn thuần như là trò chơi
Nhưng người đàn ông cũng biết khóc
Khi đã mất em thật rồi
Ở nơi đó em có biết được
Anh không ghen,anh chỉ khóc,khóc thật nhiều
Đến khi nào em gối mỏi, lưng chồn
Em hãy nhớ có một người vẫn đợi
Chỉ mong em đừng quên anh quá vội
Vì yêu em anh sẽ đợi em về

(Người gửi: V.P.K)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.