Ngỡ! Em yêu anh…

4 Likes Bình luận

Không thể có em đến một lần, chắc là anh chỉ mang đến cho em những phiền toái mà thôi…

HL thân yêu! Hãy cho anh một lần được gọi em như thế nhé! Thấm thoát đã gần 2 tháng kể từ ngày anh nói tiếng yêu em đến giờ sao trong lòng anh cảm thấy trăn trở và băn khoăn quá. Có những lúc anh cũng nghĩ phải chấp nhận đó là sự thật, nhưng chưa bao giờ anh thôi hy vọng. Anh vẫn luôn cho đó chỉ là thử thách, là bài học mà em dành cho anh.

Nhưng những ngày qua, với sự lạnh lùng, vô cảm của em khiến anh hiểu rằng tình yêu em dành cho anh đã thật sự không tồn tại. Tại sao anh lại nghĩ em lạnh lùng với anh ư? Sau buổi em đi Yên Tử về anh đã sms với em. Có vẻ như em không còn muốn nói chuyện với anh nữa thì phải.

Cũng kể từ hôm đấy sđt của em đã không còn nằm trong danh bạ của anh nữa, nhưng sao sđt đó chưa bao giờ thoát khỏi tâm trí anh. Anh vẫn nhớ như in hàng số 09xx, anh đã từng ấn phím nhưng lại không dám gọi, sợ đầu dây bên kia không bắt máy hay chỉ là những lời nói cho qua chuyện.

Để rồi anh lại buồn, lại thất vọng…không còn được như trước với những sms vào buổi chiều sau một giấc ngủ trưa dài: Vừa ngủ dậy àh? Đói không, anh xuống đón đi ăn nha!

Anh và em quen nhau cũng đã được 1 năm rồi, nhưng anh không biết mình yêu em từ bao giờ, bằng cách nào, tại sao và thậm trí từ đâu nữa… Hiện tại, anh đã và đang là một kẻ mang trong mình một mảnh tình đơn phương. Anh chẳng còn biết làm gì ngoài việc ngắm nhìn cuộc sống của em, bởi anh biết rằng anh không thể bước vào cuộc sống đó.

Có lúc anh lại tự lừa dối bản thân mình, tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng rằng em yêu anh. Để rồi anh lại thất vọng khi nhận ra em vẫn còn để tâm tới người khác, có khi chẳng quan tâm tới tình cảm của anh dành cho em.

Anh ảo tưởng đến nỗi trong tương lai anh muốn người đầu tiên mỗi sớm mai thức dậy anh được trông thấy là em. Mỗi tối trước khi đi ngủ anh đều muốn ôm em vào lòng, anh muốn… và nhhều hơn thế nữa mỗi mái nhà êm ấm, hạnh phúc cùng em. Nhưng tất cả chỉ là do anh quá ảo tưởng thôi em nhỉ, anh đã mơ về một tương lai quá xa vời như thế, phải chăng anh quá tham lam?

Tự nhiên anh cảm thấy em tàn nhẫn quá. Không yêu thì ít nhất mình cũng giữ cho nhau một chút tình chứ? Anh nhủ lòng mình phải can đảm để quay lưng đi, đi ngược lại với những việc mà mình đã làm.

Anh cũng nghĩ, mình nên dừng lại, dừng lại để nhìn em thôi, đừng nhìn bóng dáng ấy nữa mà nhìn thẳng vào con người ấy. Nhìn được con người ấy rồi, mình sẽ quyết định được nên làm gì, có lẽ sẽ đơn giản hơn.

Anh tự bảo mình hãy nhìn lại bản thân, đừng yêu em nữa mà thay vào đó là yêu bản thân mình hơn. Đừng chạy theo em nữa, mà nên vươn xa. Biết đâu rồi em sẽ quay trở lại thì sao? Nếu vui thì nên cười mà buồn thì nên khóc cho thỏa lòng mình. Để rồi nỗi đau nó sẽ vơi đi. Nhưng lý trí không sao thắng nỗi được con tim. Anh vẫn muốn tiếp tục được yêu em, bởi vì anh biết rằng trái tim của em vẫn chưa thuộc về anh.

Anh thấy bản thân mình quá ích kỷ, trong suốt khoảng thời gian qua, anh đã sống trong sự nhớ nhung, đau khổ. Có lẽ em vẫn chưa hiểu được anh, có thể em vẫn chưa yêu anh.

Anh tự nhủ với bản thân mình, phải biết hài lòng với hiện tại, anh phải trân trọng nó, để cho những thứ đó không vụt khỏi tầm tay mình, để có thể giữ mãi.

Anh biết anh phải để cho em được tự do, thoát ra khỏi cái vòng ích kỷ của anh, để em có thể tìm được một người mang lại cho em hạnh phúc, mà em yêu thương chứ không phải là một người chỉ biết yêu em như anh. Tất cả những lời yêu thương có lẽ không đủ để anh nói lên hết nỗi lòng của mình.

Anh yêu em và anh mong một ngày nào đó anh được trở thành chồng em, người mà anh hết lòng thương yêu. Những dòng trên chỉ là tâm sự của anh thôi, anh mong rằng em sẽ đọc được.

Ở nơi này anh luôn nhớ về em, chúc em hạnh phúc và thành công trong cuộc sống.

Thân gửi người anh yêu!

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.