Mẹ tôi, một người quá bảo thủ và đần độn

9 Likes 2 Bình luận

Các bạn có thể cho tôi là người con không ra gì khi đọc tiêu đề của tôi, nhưng có lẽ, sự thực là như vậy. Tôi xin kể và mong các bạn chia sẻ với tôi chuyện gia đình tôi. 

Tôi có 2 đứa em, 1 trai và 1 gái đang học ĐH Dược và ĐH kinh tế trên HN. Tôi cũng đã tốt nghiệp ĐH Kinh tế cách đây 2 năm và hiện đang làm tại Cục thuế tỉnh (tôi xin phép không nêu tên). Vì trước khi thi vào Cuc thuế tỉnh, tôi đã đi làm ngoài.

Có lẽ chính vì vậy nên tôi được phân vào Phòng Thanh tra số 1 (Thanh tra những DN lớn và có vốn đầu tư nước ngoài do Tỉnh quản lý). Nói chung do tính chất công việc nên thu nhâp của tôi cũng khá, một phần cũng do trình độ chuyên môn của tôi và thực tế đã làm việc (Tôi đã từng làm kế toán). 

Tôi có bố cũng công tác trong ngành thuế và còn 1 năm nữa là về hưu. Ông là một người cần kiệm, sống có trách nhiệm với con cái, lo cho con cái ăn học đến nơi đến chốn. Những năm khó khăn nhất của gia đình tôi có lẽ là những năm mà cả 3 anh em cùng học đại học. Nhưng tôi còn nhận thấy rằng, ông là một người không dứt khoát và óc tổ chức kém. Tính ông hay nói nhiều và đay nghiến người khác, đặc biệt là mẹ tôi. 

Mẹ tôi, một người nông dân thực sự theo đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Từ ngày lấy bố tôi, đã 30 năm bà chỉ ở nhà làm ruộng, chăn nuôi. Nhưng đúng là tư tưởng nông dân “gục đầu vai vướng”. Bà làm mà chẳng biết tính toán lỗ lãi thế nào. Làm ruộng chỉ biết ra hạt thóc là thích rồi, chẳng biết là chi phí đã bỏ ra hết bao nhiêu. Chăn nuôi cũng vậy, chỉ biết quăng thóc quẳng lúa ra cho nó ăn mà chẳng biết phòng dịch, phòng bệnh, tính toán lỗ lãi như thế nào. Ngược hẳn với bố tôi. 

Có lần ông ngồi phân tích lỗ lãi với mẹ tôi. Nhưng mẹ tôi nghe chắc cũng chỉ để nghe thôi chứ chẳng thấy biến chuyển gì. Bà đi làm đồng thì ôi thôi. Chẳng biết giờ giấc thế nào. Chồng con ăn uống ra làm sao. Mấy giờ nên về nấu cơm cho chồng ăn và mấy giờ chồng phải làm việc. Bà lấy lý do phải đi làm, không về sớm được. Tôi nghe mà tức lộn máu, nhưng khi đó tôi vẫn là người phụ thuộc. Bố tôi cũng nhiều lần góp ý thậm chí là chửi bới (có lẽ vì ông không chịu được).

Sau khi tôi về tỉnh làm thì gia đình cũng khác.

Tôi và bố tôi thống nhất là không cho bà làm ruộng và chăn nuôi gì nữa, chỉ làm 1 thửa gần nhà chủ yếu trồng lúa tám thơm để trộn với thóc đi mua thôi. Và mẹ tôi nên ở nhà chăm lo nhà cửa, ngày nấu 3 bữa cơm. Vì thực ra tôi và bố tôi đi làm vài ngày bằng mẹ tôi đi làm vài tháng (quy ra tiền). 

Thế nhưng có lẽ giờ tôi lại thấy mẹ tôi lộ rõ bản chất nông dân, ngu si, đần độn, ngang bướng. Bà nấu 1 bữa cơm cũng không biết nấu thế nào cho ngon. Suốt ngày quanh quẩn chỉ cá rán với thịt kho, chẳng biết làm gì cả. Ví dụ như kho thịt người ta cũng biết cần thêm những gia vị gì cho ngon. Nhưng mẹ tôi chỉ cần muối và cùng lắm là thêm quả cà chua vào nữa. Xào rau thì bà làm chẳng khác nào luộc rồi cho thêm muối. 

Tôi đi nhiều nơi, ăn nhiều chỗ, về nhà mới thấy hết được cái ấu trĩ của mẹ tôi và thương cho bố tôi. Ông chịu cái cảnh này 30 năm rồi. Còn có nhiều buổi trưa tôi bất chợt về nhà vì tôi thường ăn ở cơ quan, hoặc ăn bên ngoài vì nghề của tôi là hay đi xuống thanhh tra các doanh nghiệp. Tôi thấy hơn 12h trưa rồi mà mẹ tôi vẫn chưa nấu xong bữa cơm cho bố tôi ăn mà 1h bố tôi phải làm việc rồi. Tôi hỏi thì mẹ tôi bảo bận không nấu sớm được. Điều đó chứng tỏ mẹ tôi không cần biết lịch làm việc của bố tôi thế nào, cứ có cơm cho ông là được. Tôi thấy ông ăn xong là đi làm luôn mà tức mẹ tôi tím mặt. 

Nhiều lần tôi hỏi bố tôi. Sao ngày xưa bố thấy cái cảnh này mà không quyết tâm giải thoát cho mình luôn đi. Ông bảo vì 3 đứa chúng mày. Nhưng tôi nhận thấy đây là sai lầm lớn nhất của ông. Đáng lẽ ông phải dứt tình luôn khi còn trẻ với mẹ tôi. Vì thực ra chúng tôi đi học và được như ngày hôm nay phần lớn là do công lao và sự dạy dỗ của bố, chứ mẹ thì…. 

Giờ đây, ông càng già càng thấy chán. Chán vì có vợ mà như không, còn nữa. Khi đụng đến mẹ tôi thì, ôi thôi bà mặc kệ luôn, cho ông nhịn, đi mà ăn ngoài. Tôi thật tình chưa gặp 1 người vợ nào lại như thế. Nhiều lúc tôi tự hỏi, mẹ tôi đã làm tròn bổn phận 1 người vợ chưa, khẳng định là chưa. Làm được bao nhiêu phần trăm, thưa rằng quá ít. Có lẽ công lao lớn nhất của bà là sinh ra 3 đứa chúng tôi. Nhưng như thế đâu phải là vợ chồng, gia đình. Cũng chỉ là cái máy đẻ, hoặc là đơn giản như đi đẻ thuê bây giờ thôi. 

Tôi thật sự thất vọng về bà. Tôi bây giờ mà thuê thêm Osin nữa là bà hết vai trò của mình trong gia đình. Bà luôn là trung tâm của những rắc rối trong gia đình. 

Nhiều lúc tôi bảo bố tôi, giờ có lẽ bố quyết tâm 1 lần đi. Có lẽ sẽ được sống thanh thản hơn lúc về già. Ngày hôm nay đây, bố tôi và tôi có những bất đồng quan điểm cũng chỉ vì mẹ tôi. Tôi quyết định mình sẽ thuê nhà gần cơ quan để ở. Tôi không chịu được 1 gia đình như vậy. Tôi đã từng nói trước mặt bố mẹ tôi. Nếu tôi có 1 người vợ như bố tôi. Tôi đã đuổi đi lâu rồi. Mai có lẽ tôi sẽ chuyển đi ở riêng.

Cám ơn các bạn đã chia sẻ với tâm sự của tôi. Chúc các bạn đừng gặp cảnh gia đình trớ trêu như tôi.

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

2 Comments

  1. Xin lỗi nhưng tôi thật sự thương cho một người mẹ có đứa con với cái suy nghi như vậy và cả bố của bạn nữa

  2. Có một lần tôi xin mẹ tôi mua một bộ quần áo hè và mẹ tôi đã nói “ bộ này chỉ dùng để chụp kỉ yếu thoii “ lúc đó trong đầu tôi đã nghĩ ngay “wtf quần áo hè mà lại bảo chụp kỉ yếu mới đc mặc, chẳng hiểu gì “ thực ra đó chỉ là cái cớ mà mẹ tôi kiếm đc để bao biện cho việc không mua cho tôi, trong khi đo mẹ tôi có đến 2-3 bộ. Tôi nghe mẹ nói câu ấy ra tôi thật không hiểu mẹ tôi suy nghĩ kiểu gì thực là sự là mẹ tôi quá kẹt xỉ và không muốn bỏ tiền ra mua cho con cái thứ gì

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.