Nhà bên đang chuẩn bị đón dâu (Phần 1)

5 Likes 1 Bình luận

Câu chuyện tình yêu nào cũng kết thúc trong nỗi đau và nước mắt thì phải. 

Tôi và anh quen và yêu nhau chỉ trong vòng 9 tháng 10 ngày. Nhưng có lẽ tình yêu của tôi dành cho anh không phân biệt thời gian. Tôi đã yêu anh với tất cả tình yêu và sự chân thành của mình.

Với tôi, anh là tất cả. Anh là hạnh phúc, là cuộc sống của tôi. Nhưng cuộc đời đã không cho tình yêu của tôi được trọn vẹn. Từ lúc anh đến và đi đều đã được anh tính toán và chuẩn bị trước.

Anh là người Hà Nội. Chúng tôi gặp và yêu nhau ở Sài Gòn. Anh có anh chị, họ hàng ở thành phố và ý định của anh là ở lại thành phố lập nghiệp nên tôi chẳng mảy may nghi ngờ về sự trốn chạy của anh.

Anh và anh chị anh trong này đều nói với tôi, mẹ anh bệnh nên anh về thăm, rồi anh sẽ vào nên tôi nào có lo lắng gì đâu. Nhưng chính cái hôm ấy anh đã xa tôi mãi mãi. Anh trốn chạy khỏi tôi mà không cho tôi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh cứ cho tôi chờ đợi, hi vọng mà không biết rằng người ta đã rời xa tôi mãi mãi.

Người ta đã về quê để chuẩn bị cho cuộc hôn nhân đã được định trước với một cô gái trẻ, ngoan hiền. Còn tôi có là gì đâu chứ.

Tôi ra tận Hà Nội chỉ mong gặp anh để nói cho tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng người ta đã không quan tâm đến một cô gái nặng tình như tôi nữa. Người ta vô tâm hờ hững với giọt máu của người ta mà tôi đang mang.

Tôi đau, đau như không còn nỗi đau nào lớn hơn nữa. Cả thế giới đã sụp đổ dưới chân tôi, để rồi giờ người ta nói với tôi chỉ một lời xin lỗi. Lời xin lỗi để xóa nhòa tất cả những nỗi đau mà người ta mang đến cho tôi. Để người ta được thanh thản đón nhận hạnh phúc từ tổ ấm tương lai của người ta.

Gia đình người ta cũng thật tàn nhẫn. Họ cho tôi hy vọng, cho tôi niềm tin, cho tôi sự chào đón. Người ta vẽ cho tôi một viễn cảnh thật đẹp nhưng rồi không một lý do gì cả, chỉ vì giờ trong suy nghĩ của họ muốn con họ lấy vợ ở quê mà họ gạt tôi ra. Để tôi đi lấy chồng.

Trong suy nghĩ của họ, tôi chỉ đáng thế thôi. Tại sao cuộc đời lại bất công, trái ngang như thế chứ?

Tôi đã sống hết lòng vì người ta. Đã sống chỉ vì người ta. Tôi đã làm gì nên tội để bị họ đối xử như vậy chứ? Lẽ nào trong lòng họ không có chút đạo lý làm người sao? Tôi cũng là một con người, cũng có trái tim biết yêu và biết đau mà.

Tại sao lại bất công với tôi như vậy chứ? Tại sao?

 

(Người gửi: Đ. Q.)

Nhà bên đang chuẩn bị đón dâu (Phần 2)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

1 Comment

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.