Nhịp tim của em

10 Likes Bình luận

Em đang thực sự bế tắc. Anh, người em yêu tha thiết, người em tin và không đòi hỏi quá nhiều, đã biến tình yêu của em thành dấu chấm hết câm lặng. Em không thể thù anh, không thể nói những lời nặng nề với anh. Em cũng không thể nói với anh là em đang nghĩ gì. Em chia tay anh sau một đêm dài thức trắng! Em chỉ cảm thấy rằng, cuộc sống mọi khổ đau đều có thể đến và rồi cũng có thể đi qua…..!

Ngày hôm nay, em có thể đau khổ. Nhưng hẳn sự dằn vặt về mặc cảm tội lỗi, sẽ mãi ở trong em hay trong anh. Anh, người em yêu là một người đàn ông có chí và giỏi giang hơn người. Anh cũng là một người con hiếu kính với cha mẹ. Mỗi lần nhìn thấy sự quan tâm của anh dành cho gia đình. Em lại cảm thấy có lỗi với cha mẹ của mình. Vì chữ hiếu của em so với anh chỉ là một giọt nước trong đại dương mênh mông….!

Với anh em, bạn bè anh lúc nào cũng là một người chân thành và sâu sắc! Em đã là bạn của anh trước khi trở thành người yêu của anh. Em đâu nghĩ anh sẽ không bao giờ đánh cắp trái tim em như lúc này! Anh không phải là người xấu, mà là người hội tụ đầy đủ những nhân văn: hiểu đời và hiểu người; nhưng thật tiếc….!

Chỉ có chữ Tình, chữ tình ngọt ngào và đắng cay đã làm cho anh là một người khác; một con người mà những người yêu quý anh phải giật mình, chua xót. Anh đã lợi dụng lòng tin, sự nhẹ dạ của những cô gái yếu đuối. Anh khiến họ yêu anh và đùa cợt trên tình cảm ấy!

Và, ngoài những cô gái đó, em cũng có khác gì một góc lãng mạn của riêng anh? Lỗi của em là đã tin vào anh. Lỗi của em là đã yêu anh quá nhiều. Lỗi của em là không thể quên được anh. Hạnh phúc là gì ………..

Hình như bây giờ, những người thành đạt đều mắc một căn bệnh lạ về ái tình. Tự cho phép mình có thể yêu nhiều người, vô tâm trước những tổn thương mà chính họ gây ra! Anh đã làm thế với nhiều người và đã khi nào thanh thản? Nhưng anh vẫn không thể nào bỏ được căn bệnh đó. Rồi nhiều đêm thức trắng với khổ đau! Vì em hiểu anh, nên em càng đau khổ!

Có rất nhiều người bảo rằng, những cô gái đó phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình, có đau khổ cũng không thể oán trách ai? Nhưng như thế, liệu có thật sự công bằng??? Bởi con người, tình yêu là một thứ không thể đo lường! Nếu như anh đến với họ bằng tình yêu thực sự, thì liệu anh có thể yêu một lúc vài ba người không? Có biết lựa chọn những cô gái hiền lành để thốt lời yêu thương không?

Nếu như, trái tim anh đã rung nhịp yêu thương, thì em không có cảm giác sốc thế này! Tất cả với anh, chỉ là trò chơi tình ái! Tại sao anh lại có thể làm những điều tàn ác đến thế nhỉ? Có phải em đang mâu thuẫn với chính bản thân mình chăng? Em đang cảnh báo ai đó hay đang tự bào chữa cho lòng tin của mình đã đặt nhầm chỗ? Câu trả lời nào dành cho em lúc này?

Em biết em không có quyền tiếp tục yêu anh. Em phải dừng lại. Nhưng có lẽ nào, trong cuộc sống này, chúng ta phải sẵn sàng ngay cả khi chính những người ta yêu thương có thể làm ta đau đớn? Chắc anh chưa quên và em cũng thế, ngày ra đi em chỉ biết vùi trong đau khổ và nước mắt. Em oán trách mình vì sao lại yêu anh, một người chỉ giả vờ yêu em.

Mấy năm nay, em trông chờ nơi anh một câu nói, chỉ một câu nói đó, sẽ giúp em vượt qua được tất cả. Một câu nói “Anh yêu em” chắc là rất khó phải không anh. Bây giờ khi mọi thứ đã dần trôi vào quá khứ nhưng với em đó là một vết cắt không bao giờ lành được. Lòng tự trọng, tổn thương khi bị anh đối xử như một vật thế chân để anh trút giận lên nó.

Khi công việc và cuộc sống của anh đi vào bế tắc anh đã tìm tới em. Em quá tin người rằng đó là tình yêu. Nhưng khi em cần có anh bên cạnh, an ủi, động viên em, giúp em vượt qua bế tắc, anh lại bỏ rơi em. Bỏ em bơ vơ với những đau khổ. Em giống như một đứa trẻ bị bỏ bơ vơ, không biết nương tựa vào ai.

Bên em anh nói thương em không bao giờ quên được em. Và rằng hãy tin anh chứ không phải lời ra tiếng vào của những người xung quanh. Giờ chỉ vì tin anh mà em phải sống khổ sở thế này đây anh có biết không? Em không tin hay không dám tin trên đời này con người lại đối xử với nhau không còn tình như thế? “Em biết mình đã sai? Sai vì không nhận ra được cái giá trị của cuộc sống, sai vì ngộ nhận và tin người, sai và sai…

Hôm nay, em đã bắt đầu một cuộc sống mới, môi trường mới, công việc mới, không có anh. Em biết chỉ vì những suy nghĩ thiếu chín chắn của mình mà đã làm những người thân và yêu mình thất vọng. Em cũng không tha thứ cho chính bản thân mình. Nhưng em đang cố gắng từng ngày, từng giờ, từng phút… bắt đầu lại một cuộc sống ý nghĩa hơn.

Anh à, vậy là hơn 4 năm ngày chúng mình chia tay sau 2 năm có nhau trong đời. Mưa làm em nhớ lắm cảm giác đứng rét run bên anh ngày nào nhưng chắc là anh không còn nhớ gì đâu nhỉ? Cũng đúng thôi vì giờ anh đang ấm êm bên người ta thì làm sao có thể nhớ đến những điều đó phải không anh?

Anh à, đến giờ phút này em cũng không còn buồn, cũng không còn nước mắt để khóc nữa. Nên em cũng không còn thấy mình buồn thêm được nữa. Em vẫn sống cô đơn như ngày mới xa anh. Nhưng cảm giác bình yên và thoải mải hơn nhiều vì em là chính em. Nên em nhanh chóng nhận ra mình phải gạt mọi đau buồn qua một bên để tiếp tục sống và làm việc. Nhưng em không biết mình sẽ làm như thế nào để vượt qua.

Một năm đã qua đi, em đã phải sống bằng lý trí hơn là con tim. Và đến bây giờ khi nỗi đau đã lắng xuống, bình yên trở lại thì khi nhìn lại mọi chuyện đã qua em thấy mình thật dũng cảm! Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn anh đã cho em đi đến tận cùng của nỗi đau để biết được nó cũng bình thường thôi khi con người ta có bản lĩnh. Anh hãy sống thật hạnh phúc vào nhé và đừng để người ta phải khóc nhiều như đã từng làm với em. Em tin vào điều đó. Vì em tin ở anh…

Nhưng giờ đây, niềm tin đó không còn trọn vẹn như ban đầu nữa. Sau lỗi lầm đó của anh, dẫu biết rằng đó chỉ là phút giây yếu lòng của anh. Dẫu biết rằng hình ảnh của em vẫn trong anh. Mọi thứ chỉ vì sự xa cách giữa em và anh đã khiến sự việc xảy ra như thế. Em hiểu, dẫu rằng điều này rất khó chấp nhận. Em đã cố vượt qua sự hụt hẫng này, cố xoa dịu nỗi đau này trong em nhưng sao khó quá. Em và anh, không có điều kiện bên nhau để bù đắp cho nhau, để anh có thể chăm sóc sự tổn thương này trong em…

Một năm qua, em vẫn không thể không bị những suy nghĩ về chuyện ấy quanh quẩn trong tâm trí mình. Em mệt mỏi, em kiệt sức. Muốn rũ bỏ và quên hết tất cả. Muốn rời xa anh mãi mãi để em không bị vết thương ấy hành hạ nữa. Nhưng liệu em có thể quên được anh hay không khi em rời xa anh, chạy trốn nỗi đau đó trong em. Em chẳng bắt anh hứa được. Em chẳng bắt anh xin thứ tha… Vì mọi chuyện đã xảy ra như thế, thời gian không thể quay trở lại được. Chỉ có anh và em mới có thể vượt qua nỗi đau này trong em.

>> Yêu chàng trai tốt bụng cũng phiền phức lắm phải không?

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.