Nhớ ! Cô đơn và chỉ biết khóc !

5 Likes Bình luận

Em à! Không biết giờ này em có còn nhớ đến anh nữa không ! Không biết trong một giây nào đó em có nghĩ về anh, nghĩ về những kỉ niệm chúng mình đã từng có với nhau! Đêm nay, lại một đêm anh không thể ngủ, anh nhớ em, nỗi nhớ da diết một người anh yêu, một người làm trái tim anh đau. Anh chỉ biết nhớ về những kỉ niệm chúng mình đã từng có mà bật khóc, chỉ biết cắn môi sao cho không lên tiếng và run rẩy.

Từ khi em bỏ rơi anh  anh đã không còn được nhìn thẳng vào khuôn mặt em, không còn được thấy em cười với anh, không còn được nghe giọng nói dịu dàng của em, không còn được cảm thấy mùi hương quen thuộc ấy nữa. Anh nhớ em, nhớ rất nhiều. Anh chỉ biết mang tấm ảnh mà em tặng anh ra để ngắm, để có thể sờ lên khuôn mặt ấy và khóc và không hiểu vì sao anh lại đau như vậy.

Vắng em, cuộc sống của anh giờ thật vô nghĩa em có biết không? Anh chỉ biết cầu nguyện sao cho ngày mai đừng tới để không phải đau buồn và phải kìm nước mắt mỗi khi đến lớp, nhưng anh muốn thấy em cười, thấy em vui vẻ dù không phải là với anh nữa, vậy cũng đã mãn nguyện. Lúc này anh chỉ biết khóc, khóc để quên , khóc để không thấy đau mỗi khi nhớ về em. Anh rất cô đơn, trong tâm trí anh lúc nào cũng luôn nhớ về em, nhiều lúc nhớ về những tháng năm hạnh phúc ấy mà anh thấy vui, thấy hạnh phúc và cười một mình, nhưng khi giấc mơ đã tan, anh chỉ biết khóc vì nuối tiếc, khóc vì đau.

Mỗi tối anh thường ra chỗ mình hẹn nhau, nhặt lại những dòng nhật kí mà anh đã từng viết, nhìn về phía nhà em, anh luôn hi vọng sẽ có lúc em quay lại nơi đây dù chỉ là thoáng qua như một cơn gió. Đêm nay trời rất nhiều sao, nhưng chỉ có mình anh dưới những vì sao cô đơn ấy. Giá như những nỗi cô đơn đừng ùa về, giá như anh có thể quên và sống tiếp, nhưng cuộc sống này giờ đã vô nghĩa khi thiếu em. Anh chỉ biết ngồi và đợi, đợi một người và đợi trong những giọt nước mắt cô đơn.

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.