Nỗi buồn không ai biết cần được mọi người chia sẻ

4 Likes Tắt bình luận

Bây giờ mình sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện của đời mình.

Mình là một cô gái cũng chẳng có gì giỏi giang, nhưng được cái nhanh nhẹn, ai cần giúp đỡ mình đều giúp hết mình. Mọi chuyện làm mình chán nản từ khi mình quen người yêu của mình cách đây 4 năm. Gia đình mình không thích anh ấy nhưng mình vẫn cương quyết làm theo ý mình và mình cảm thấy mình đã làm rất đúng khi quyết định như vậy, nhưng ngờ đâu mẹ mình đe dọa mình đủ cách làm mình đau đớn, mình không biết có thật người ấy là mẹ ruột mình không nữa.

Năm nay mình 23 tuổi, mình làm kế toán cho một công ty nhưng mình không có xe máy nên sáng nào bạn trai mình cũng chở mình đi làm. Nhưng được khoảng 1 tháng thì mẹ mình phát hiện ra, bà xuống tận cơ quan của mình chửi Giám đốc mình không ra gì, bảo Giám đốc mình là lợi dụng, dụ dỗ mình. Mình xấu hổ lắm, khi về nhà mình đã nói chuyện với mẹ, mình tức giận thực sự nhưng mẹ mình không còn biết lý lẽ là gì cứ cho là những gì bà làm là tốt cho mình và tin lời thầy bói rằng mình sẽ bị mọi người dụ dỗ, lúc đó mình chỉ biết đứng như trời trồng.

Mình đã cãi nhau với mẹ. Khi đó mẹ mình đánh mình rất đau, đánh đến bầm tím con mắt luôn, mình đưa tay lên đó để mẹ không đánh trúng mắt nữa và bỏ chạy. Mẹ mình đuổi theo, vô tình bà bị té, mình quay lại đỡ bà dậy, bà nắm tóc mình kéo về nhà. Mọi người biết chuyện gì xảy ra không, bà rêu rao khắp xóm rằng mình đánh bà chảy máu, lúc đó mình chỉ khóc không thanh minh được gì, thấy chân bà chảy máu vì té ai cũng nghĩ mình đánh bà thiệt. Trời ơi, lúc đó mình không còn muốn gì nữa.

Mình đã bỏ nhà đi Nha Trang chơi mấy ngày, bà điện thoại tìm mình hứa là không đánh mình nữa và mình muốn đi làm ở đâu tùy mình, bà không xen vào nữa. Nhưng ai ngờ, khi về mình mới biết được sự thật vì bà sĩ diện không muốn ai biết, đặc biệt phía nhà nội mình (bà ghét nhà nội mình) là bà đánh mình đến mức mình phải bỏ nhà đi.

Khi mình về, ngày đầu tiên không sao cả, sang ngày thứ 2 mình bắt đầu đi làm, đến chỗ làm thì Giám đốc giải quyết cho mình thôi việc, mình xấu hổ ê chề, nhục nhã. Mình lại về nhà và thất nghiệp. Tuy nhiên bà vẫn không tha cho mình, bà không muốn mình quen bạn trai của mình, bà bắt mình ở nhà cho người khác đến xem mặt, lần lượt hết người này đến người khác đến xem mặt mình, mình chốn miệt trong phòng. Thời gian đó mình mệt mỏi biết nhường nào.

May sao mình được bạn bè tìm cho công việc khác, mình bắt đầu đi làm. Đi làm được một thời gian, mình thấy người ta sang lại tiệm photocopy 15 triệu, mình mượn tiền sang lại, tuy nhiên mình không hề hé miệng xin nhà mình một đồng. Sau khi sang lại, mình tiếp tục hùn vốn với chị của bạn trai mình thêm 20 triệu nữa để mua thêm máy móc, thiết bị (toàn đi vay mượn ngân hàng, bạn bè).

Nhưng ai dè hai tháng sau chị mình cưới. Mình cũng nhận được tiền từ tiệm photo là 5 triệu nên mua cho chị mình sợi dây chuyền bạch kim và lo đám cưới cho chị mình. Tất cả mọi việc mình đều lo ngay cả đến bông cài áo cho cô dâu chú rể mình cũng lo, coi như 5 triệu của mình hết sạch trong đám cưới. Vậy mà phũ phàng thay, đám cưới xong mẹ mình, chị mình nói với mình một câu: làm hồi giờ mà không có tiền, đám cưới tao mày chẳng lo được gì hết. Nói đến đây thôi mình nghẹn ngào luôn. Thế là cả nhà hùa nhau bảo mình sang tiệm nếu không sẽ bị đuổi khỏi nhà. Một lần nữa cuộc đời mình lại phải chấp nhận khi sang lại tiệm.

Sau khi trả lại cho chị của bạn trai tiền mình còn dùng 2 triệu mà chưa trả nợ được gì hết. Mình lại bắt đầu làm lại từ đầu chỉ với mức lương 700 ngàn/tháng may mà bạn trai mình cho thêm dù không đủ để trả nợ nhưng cũng đủ sống, nhưng nhà mình đâu có buông tha cho mình, hễ tý biểu mình đưa tiền trả tiền điện, tiền gas… tóm lại đủ thứ tiền. Bây giờ mình bảo mình nợ nhiều lắm, trả tiền nợ chưa hết làm sao đưa. Họ lại chửi mình là ăn, ở trong nhà này mà không chịu đưa tiền từ nay đừng ở nữa. Giờ họ lại bắt mình làm chỗ khác, lương được 1.800.000, lương như vậy đó nhưng mà phải trả nợ cho bà (má mình nợ của người ta nhiều tiền) và trả tiền chi phí ở nhà nữa.

Ngày nào mình về nhà cũng như về địa ngục trần gian, ngày nào cũng nghe chửi, nhưng khi đưa tiền ra thì hết chửi liền. Cuộc sống của mình như vậy đó, có ai hiểu thấu mình đây. Mình phải làm sao đây, mình đã chịu đựng cảnh như vậy 4 năm rồi, nhưng giờ mình muốn cưới chồng để không còn phải chịu cảnh như vậy nữa thì nhà mình làm gì có tiền để cho mình cưới, mà mình cũng không có đủ tiền để lo đám cưới.

Các bạn hãy cho mình biết mình phải làm gì đây và có bạn nào ở trong hoàn cảnh bi đát như của mình không?

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy