Nỗi buồn người vợ

7 Likes Tắt bình luận

Tôi không biết mình bắt đầu từ đâu và bao giờ để nói lên nỗi buồn?

Tôi kết hôn được gần 5 năm, cuộc sống vợ chồng đôi khi hạnh phúc và đôi khi lại có sóng gió. Trong ngần ấy thời gian chúng tôi vẫn chưa có với nhau mặt con nào. Nhiều lúc tôi nghĩ phải chăng trời không cho tôi thiên chức làm mẹ.

Và rồi mơ ước cũng đến với tôi khi tôi phát hiện mình có mang. Tôi rất mừng và thầm cảm ơn thượng đế nhưng 2 tháng sau , tôi phải đi bệnh viện bỏ đi đứa con đầu lòng của mình vì “thai lưu”. Tôi đau đớn vô hạn, khóc rất nhiều cho đứa con thân yêu. Do tôi không kiêng cử trong quá trình hư thai nên bây giờ tay chân tê buốt làm tôi càng thấy đau và tủi thân.

Vậy mà trong lúc này đây, tôi cần được sự an ủi của chồng thì anh ta lại hời hợt (ít chia sẻ chuyện nhà). Mọi thứ đều có tôi và đứa bạn cùng cơ quan tự làm lấy từ quần áo, giặt giũ, cơm nước, nhà cửa… Trong khi tôi cũng phải đi làm như bao người khác.

Với tôi tất cả công việc ấy công có gì nặng nhọc nhưng cái tôi muốn nói ở đây là sự chia sẻ “vợ chồng” trong cuộc sống, nhưng anh ấy không hề để tâm mặc dù tôi không ít lần nói rõ suy của mình với chồng. Nhìn chồng người khác lo cho vợ tôi thấy mủi lòng và đau đớn.

Một ngày nọ tôi được nghỉ ở nhà làm vài món thức ăn ngon cho gia đình, anh ấy đi làm về hỏi tôi nhưng vì không nghe nên tôi không trả lời. Anh ấy cho rằng tôi xem thường rồi nói: “ Nhà có thức ăn ngon quá thì ở mà ăn một mình – tôi không phải cần miếng ăn đó…” – Tôi có nói vì không nghe thì làm sao trả lời nhưng đều bị anh ấy khước từ và cho rằng tôi cố tình. Tôi đau đớn khóc trong nước mắt.

Tôi vừa mới mất đi đứa con ½ tháng, giờ thì mâu thuẫn vợ chồng, tôi buồn lắm anh chị ạ?

(Người gửi: Pham Thi Hoa Phuong)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: admin