Nỗi buồn nhân đôi

2 Likes Bình luận

Giờ chỉ còn mình tôi, đang ngồi gặm nhấm những những kỷ niệm cuộc tình ngắn ngủi.

Tôi đã từng yêu em, đã từng hạnh phúc khi ở bên em, đã từng tin em như một tín đồ nhà Phật, đã theo em như một con Chiên ngoan đạo của nhà Chúa.

Nhưng chân lý nhà Chúa vẫn sáng soi, đạo lý nhà Phật vẫn vững vàng, còn em thì đã bỏ tôi đi. Em đổ lỗi tất cả tình yêu cho duyên phận, cho gia đình, cho qúa khứ. 

Tại sao vậy em! Tôi nghèo, tôi kém cỏi, hay tôi không xứng với em ư!

Giá như em có thể nói với tôi những điều ấy thì có lẽ tôi sẽ thấy nhẹ nhàng hơn.

Tôi vẫn còn cảm thấy mơ hồ như kẻ mất trí mỗi khi chợt nghe ở đâu đó, điều mà cho tới giờ tôi vẫn thực sự không hiểu. Hay là tôi chưa hiểu, phải chăng tôi là người cố chấp?

                                              Xin lỗi ư!

Em nói em yêu tôi, bây giờ và mãi mãi, nhưng “hạnh phúc” là ngay lúc này đây tôi đã không thể làm đc gì. Tôi chỉ ước em có thể hiểu được tôi yêu em đến thế nào! nhưng có lẽ sẽ là chẳng bao giờ nữa!

Ngày mai em lên xe hoa rồi! chắc chẳng bao giờ em con nhớ đến tôi nữa!

Đời mấy ai yêu thương ai thật lòng mà chẳng tính toán.
Lòng anh luôn mong em được những điều anh chẳng có được.
Đời mấy ai sống yên vui bên người mà mình đã yêu.
Chúc em luôn sống với người em vẫn yêu …

(Người gửi: JunDat)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.