Nỗi lòng em!

11 Likes Bình luận

Anh ấy là một chàng trai lãng tử nhưng bồng bột và hết sức trẻ con. Mình ở bên cạnh anh ấy ban đầu là một tình bạn tuyệt đẹp và hết sức trong sáng. Anh luôn biết cách quan tâm người khác và luôn làm cho mình vui cười…

Phòng mình và phòng anh chỉ cách nhau môt bức tường, mỗi ngày đều gặp nhau, sáng, trưa, chiều, tối rồi mỗi ngày anh làm cho mình nhiều niềm vui bởi tính cách hết sức trẻ con của anh khiến mình thấy thú vị,  anh có thể cõng mình đi vòng quanh xóm trọ mà không ai nghĩ ngợi gì, thế rồi anh đi vào trong những giấc mơ của mình từ lúc nào mình cũng không hay nữa.

Có lẽ vì mình và anh ở bên cạnh nhau nhiều, đêm nào mình cũng mơ đến anh, và mình thích anh từ lúc nào không hay. Khi đó mình thấy anh cũng rất tốt, hàng ngày đi làm về nhà chơi với cả xóm trọ, cùng xem phim, đọc truyện tranh, chơi bài, hay chơi điện tử rồi đi ngủ… hàng ngày anh đều ngoan ngoãn như thế… Hết mùa xuân rồi đến mùa hạ, mình bắt đầu yêu anh từ lúc nào không hay…

Khi mình nhận ra rằng mình yêu anh cũng là lúc anh vừa kết thúc một mối tình, anh không phải là người yếu đuối, nhưng anh đã khóc khi chia tay với người con gái kia, chính những giọt nước mắt đó đã khiến mình cảm động và mình biết rằng mình cần phải ở bên anh, mình cần chia sẻ với anh, hai đứa đi dạo trên đường lớn, anh khoác tay trên vai mình như một người bạn đầy tin tưởng…

Thế rồi một ngày anh đến bên mình, anh ở cạnh bên mình và nói rằng anh yêu mình, phút giây đó khiến mình thật hạnh phúc… Nhưng đối với mình anh luôn như một đứa trẻ cần yêu thương, dù cho anh hơn mình đến 3 tuổi nhưng anh hết sức trẻ con. Anh quan tâm đến mình cũng hết sức trẻ con và không bao giờ mình có thể giận anh được lâu vì sự trẻ con ấy… nhưng sự quan tâm ấy không kéo dài, vì cái chàng trai lãng tử và bồng bột ấy dần dần không còn như mình biiết nữa.

Anh dần dần giống như một người khác, dần dần anh trở thành một người xấu mà em không thể kéo anh trở lại được nữa, không thể kéo anh trở về bên em được nữa, mỗi tối đều đi chơi về quá muộn, rồi dần anh không còn quan tâm mình nữa, anh nói rằng chúng mình không hợp nhau và mai này anh chuyển công tác, em cũng không thể theo anh được, mình không thể ở bên nhau nữa, chúng mình chia tay…

Điều đó khiến mình cảm thấy đau đớn tột cùng, vì mình biết đó chỉ là lý do, lý do chính là anh đã có người khác, mình không muốn chấp nhận lý do đó, nhưng khi anh không còn yêu mình nữa thì mình phải rời xa anh thôi, mình chạy trốn, mình đã chuyển đến ở một nơi khác, mình đã khóc rất nhiều khi phải đi xa nơi có bao nhiêu kỷ niệm giữa mình và anh… Nhưng mình cần phải không nhìn thấy anh nữa mình cần phải sống… đến một ngày kia anh lại quay trở lại, anh nói rằng anh không thể quên em, và tất cả những điều anh khiến mình buồn trước đó đều trở nên vô nghĩa, mình lại yêu anh như xưa…

Rồi cái ngày anh chuyển công tác kia cũng đến, anh đã đi thật, bỏ lại một mình mình cùng nỗi nhớ, đó cũng là lúc mình biết anh đang yêu một người khác nữa không chỉ riêng mình… Và ahh nói với người đó rằng mình chỉ là em gái của anh thôi, chưa bao giờ là tình yêu… Mình thấy thật buồn và thất vọng, mình và anh đã cãi nhau nhiều vì chuyện đó, và mình hứa sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, ko bao giờ thèm gặp mặt anh nữa…

Thời gian trôi qua, anh lại bất ngờ xuất hiện trước mặt mình và nói lời xin lỗi, xin lỗi rất nhiều và anh nói rằng chỉ có em là người tốt với anh nhất, chỉ em là người yêu thương anh nhiều nhất, những người con gái khác đến với anh chỉ vì những thứ anh đem lại cho họ… còn em, anh chưa bao giờ làm được điều gì cho em nhưng em vẫn luôn yêu thương anh… Mình lại chấp nhận lời xin lỗi, nhưng trong thẳm sâu thì không thể quên được những điều anh đã làm, anh đã yêu không chỉ một người khác ngoài mình.

Mình chấp nhận một tình bạn mới giữa mình và anh, mình và anh thường xuyên nói chuyện qua điện thoại và chia sẻ nhiều điều trong cuộc sống, mình thì thực sự cô đơn và ngoài anh mình không còn ai khác, mình chỉ nói chuyện với anh cho đỡ buồn chứ không phải là tình yêu nữa…  Một ngày mình gọi cho anh khi mình rất buồn vào một giờ khuya muộn, bỗng dưng anh quát mình làm phiền anh và tắt máy, mình ấm ức đến hôm sau mình gửi trả lại anh tất cả những lời lẽ yêu thương mà hôm trước anh đã gửi cho mình,… thế rồi người bắt máy không phải là anh mà là một cô gái khác, cô ta nói rằng tôi là vợ của anh ấy, bạn là ai mà làm phiền chồng tôi như vậy… mình cảm thấy thật ghét anh ấy,… Anh là một người đào hoa mà, anh sống một cuộc sống của một kẻ vương giả nữa, suốt ngày chơi không biết tiếc tiền nữa, có nhiều con gái thích và ở bên cạnh cũng đúng.

Và cuối cùng mình và anh lại cãi nhau đến mức ko thể hơn được nữa, cả hai sẽ không bao giờ có thể gặp nhau sau cuộc nói chuyện đó… Mình cũng đã không nghĩ đến anh nữa. Bỗng dưng một đêm mình mơ đến anh, và bỗng dưng hai ngày sau giấc mơ ấy mình nhận được tin chẳng lành, anh bị tai nạn, anh bị chấn thương sọ não đang phải cấp cứu và không biết cơ hội may rủi ra sao… Mình chỉ muốn chạy đến, chạy đến bên anh, nhưng không thể, vì mình ở rất xa anh và cũng không còn là gì của anh nữa, bên cạnh anh có lẽ có nhiều người khác chứ không cần mình, mình chỉ biết nguyện cầu cho anh tỉnh dậy, chỉ cần anh tỉnh dậy mình sẽ không ghét anh nữa…

Khi anh tỉnh lại, mình quyết định đến thăm anh, và mình nghĩ có lẽ anh sống trong một gia đình giàu có, nhà thật lớn (vì khi yêu mình ko quan tâm đến hoàn cảnh gđ và cũng không hỏi, chỉ quan tâm đến anh và sk của bố mẹ, mình cũng chưa bao giờ về nhà anh), và bên cạnh có một người con gái khác chăm sóc cho anh, khi đó mình có thể chỉ đứng từ xa mà nhìn anh thôi…  Nhưng ko, khi đến nơi, tất cả mọi thứ đều khác xa với những gì mình tưởng tượng, căn nhà đó nhỏ, chỉ có phòng ngủ và phòng khách nhỏ đủ kê giường ngủ và bàn ghế… và bên cạnh anh chỉ có hai người yêu thương anh nhất là bố và mẹ… mình thấy tâm trạng thật rối bời, mình thấy thương anh vô cùng và tự dưng mình căm ghét người con gái kia, tự xưng là vợ anh mà giờ không có ở đây để chăm sóc cho anh. Giá như anh ở căn nhà thật to và có người khác chăm sóc thì mình sẽ mừng vui cho anh biết bao, nhưng chứng kiến cảnh anh cô độc thế này… Mình thực sự rất muốn được ở bên cạnh anh, chăm lo cho anh, suốt cả một ngày anh chỉ nhìn mình và nói một câu, dạo này em gầy quá…

Mình hy vọng rằng khi hồi phục lại anh sẽ nhận ra những gì đáng trân trọng xung quanh mình, hy vọng rằng anh có thể trưởng thành hơn. Anh hơn em 3 tuổi mà trong em anh mãi cứ như một đứa trẻ suốt ngày khiến em lo lắng mà không thể ghét được. Bỗng dưng mình muốn được cầm đôi bàn tay anh thật chặt, mình cầm bàn tay gầy guộc của anh mãi mãi, muốn trở thành ngọn lửa để cho anh thêm sức mạnh vượt qua những tháng ngày cô đơn, bỗng dưng mình không muốn rời xa căn nhà đó, mình không muốn trở lại cuộc sống của mình, nhưng mình phải trở về và không còn liên lạc được với anh nữa, vì giờ sức khỏe của anh chưa cho phép anh có thể liên lạc được với ai và số điện thoại của anh cũng bị khóa.

Mình trở về nhà với một nỗi canh cánh trong lòng mà không thể lý giải, phải chăng mình vẫn còn yêu anh như thế…?

(Người gửi: Phan Nhạ)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: admin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.