Nửa muốn chia tay, nửa muốn quay lại, em phải làm sao??

4 Likes Bình luận

Chào bạn đọc… Em và V quen biết nhau khá lâu, chúng em học cùng nhau từ ngày lớp 1 và cũng quá đủ để hiểu rõ về nhau. Em đang học năm thứ 3 trường kinh tế, còn V thì đang làm công an ở quê. Chúng em đã quyết định yêu nhau được 3 tháng và giờ đã chia tay…thật buồn!

V là người khá đào hoa, tuy không đẹp trai nhưng V biết cách làm những cô gái xung quanh “chết mê mệt” và dĩ nhiên em cũng là một trong số đó. Đây cũng là lý do chúng em chia tay. V đào hao đã đành nhưng thêm cả tính lăng nhăng thì không thể chịu đựng được, huống hồ em là người hay ghen. 

Đã có khoảng 3 lần chúng em cãi nhau về những chuyện như  thế này. Vì xa nhau nên em rất khó quản V, đâm ra lại nghi ngờ và giận dỗi, ghen tuông nhiều hơn. Thật lòng mà nói, em cũng cảm thấy V rất yêu em, và cũng có chịu thay đổi vì em. Trước khi yêu em, có thể nói V là 1 đứa tương đối “nát”, rượu chè có, lô đề có, hút thuốc có, gái gú thì lại càng có. Nên bạn bè và những người cùng biết cả 2 đứa lại càng không thích em yêu V. Chẳng hiểu sao em lại yêu V.

Khoảng 2 tuần trước đây, mẹ em có gọi điện và hỏi em về chuyện yêu V, khi mẹ nghe được lời xì xào về 2 đứa em yêu nhau. Vốn em là con nhà giáo, và bố mẹ V thì làm ăn buôn bán, mọi người thì luôn quan niệm một gia đình nề nếp vậy không hợp với gia đình buôn bán như thế. Mẹ em nói chỉ muốn cho 2 đứa là bạn, còn yêu thì không, dứt khoát không! Mẹ nói chắc như đinh đóng cột vậy cũng làm em hoang mang, thật ra mẹ em rất ít xen vào chuyện tình cảm của con cái và đã từng tuyên bố: “yêu ai thì yêu, sau này sướng khổ thì con tự chịu, bố mẹ không cấm, không sau này lại oán trách bố mẹ”. 

Mẹ em không thích gia đình V đã đành, nhưng cũng không thích V vì bằng tuổi, làm công an vất vả, và cũng vì nghe được các tiếng “giang hồ” về V. Cũng đúng thôi, nghe như thế thì ai muốn con gái mình yêu chứ? Hơn nữa, có quá nhiều người con nhà tử tế thích em, mai mối để em làm con dâu, khiến mẹ càng hi vọng vào em. Em không muốn mẹ buồn, không muốn yêu mà vấp phải sự phải đối của gia đình, sẵn đang cãi nhau với V vì vài chuyện, em đã nói chia tay. V đồng ý và thậm chí còn giận em vì chia tay với lý do chẳng đâu vào đâu! 

Quãng thời gian chia tay là khoảng tâm trạng của em mà em cũng không hề biết mình nghĩ những gì nữa, hay tại em hiếu thắng và vẫn còn giận V mà đã có lúc em hồ hởi phấn khởi vì như chuốc đi một gánh nặng, đằng nào thì mẹ và mọi người đều không thích, bỏ cũng đúng thôi, nhẹ cả người!…nhưng nhiều thời gian em nhớ nhung V, nghĩ đến những ngày bên nhau với bao kỷ niệm, em cũng cố gắng không khóc vì đang cố giả tạo là mình quyết định đúng…nhưng mệt mỏi và khó khăn hơn những gì em đã tưởng tượng. 

Thời gian chia tay nhau em và V vẫn nhắn tin liên lạc, thống nhất vẫn là bạn bè như ngày xưa cho dù cả 2 cùng dối lòng. Nhưng gần 2 tuần sau khi chia tay, V đã níu kéo em…V nói không thể quên em, có những thứ mất đi mới thấy tiếc nuối và hối hận vô cùng. V không muốn mất em, xin em tha thứ. Em không nghĩ 1 người có lòng tự trọng và tính sỹ diện cao như V lại hành động như thế. Những dòng tin nhắn tha thiết, càng đọc càng như xoáy vào tim em và lại càng nghĩ về những gì tốt đẹp…em thừa nhận lúc yêu, V đã bớt hẳn thói hư tật xấu vì em, thật hạnh phúc biết bao khi 1 tên “cứng đầu” mà mình có thể cảm hóa, tránh xa hơn những thú vui sa đọa, như thế bố mẹ V càng thích em hơn vì chẳng có ai bắt ép được cậu con trai quý tử này vào khuôn khổ ngoài em cả. 

Giờ đây trong lòng em đang hoang mang, em không hiểu mình nên làm gì và phải làm gì, đứng giữa một bên là tình cảm, một bên là lý trí, em không thể chọn được. Nếu em quay lại bên V, chuyện gì sẽ xảy ra, V có còn ngựa quen đường cũ? Hay việc phải đối mặt với mẹ em sẽ ra sao? Còn nếu em dứt khoát, thì tình cảm của em sẽ làm sao đây? Quên đi một người không phải là dễ, nhất là kiểu chia tay mà cả 2 còn tình cảm, mà em dám chắc rằng chia tay em, V lại càng lún sâu vào những tệ nạn ngày trước, em thì không muốn thế, càng không dám làm ngơ nếu chuyện đấy xảy ra vì em! 

Mọi người có thể giúp em lời khuyên được không ạ? Em giờ đây thật sự rất bối rối, chẳng nghĩ ngợi được gì… Em cảm ơn nhiều nhiều ạ!

(Người gửi: H. A.)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.