Nước mắt người đến sau

3 Likes Tắt bình luận

“Tôi gặp em trong giảng đường đại học, tôi ngỡ ngàng và chăm chú khi nhìn vào ánh mắt đó. Em không giống như các cô gái khác, trẻ trung, sôi động. Ở em toát lên một nét dịu dàng, mỏng manh như bông cỏ lau kia với đôi mắt tròn ngây thơ.

Và rồi số phận đã cho tôi được học cùng lớp với em. Lần đầu tiên nhìn thấy em trái tim tôi như rung động, muốn tiến lại gần hơn để nói chuyện cùng em, để em biết rằng tôi đã thầm yêu cô bé mắt to từ lúc nào đó mà chưa dám ngỏ lời. Tôi cũng không hiểu đó là thứ tình cảm gì, nhưng chỉ biết rằng tôi ngày đêm thương nhớ em. Có phải tôi đã yêu em? Rồi trái tim tôi như muốn mách bảo rằng em là của tôi, tôi mạnh dạn thổ lộ tình cảm của mình với em.

Thời gian đã minh chứng được tình yêu của tôi dành cho em và đưa em đến với tôi, em ngập ngừng em thẹn nhận lời yêu tôi… Và rồi thời gian trôi qua thật nhanh, cho đến ngày hôm nay tôi và em đã yêu nhau được 3 tháng. Khi tôi yêu em, tôi đã rất yêu, rất chung tình. Thực sự không thể biết được em có yêu tôi như tôi đã yêu em hay không, nhưng tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc khi ở bên em.

Một thời gian sau, tình cờ tôi phát hiện mình là người đến sau mà bấy lâu nay tôi không hề hay biết. Thực sự tôi rất đau lòng, trái tim tôi như muốn thắt lại. Nhưng tôi không muốn mất em vì trái tim tôi cần em, cần nhịp đập của sự sống đó và rồi tôi lại lặng im đi bên em, mặc dù em không hề biết và vẫn tiếp tục nói dối tôi về mối quan hệ của mình. Tôi thực sự không thể hiểu nổi em cần gì ở tôi, nhưng tôi chỉ biết yêu và yêu em hết lòng mặc dù mình đã bị em qua mặt. Tôi càng bị sốc hơn khi phải chịu đựng một tin đau buồn… người bố thân yêu nhất của tôi đã qua đời, tôi thực sự đã trượt dốc hoàn toàn khi người tôi yêu thương ra đi.

Thời gian qua đi, tôi đã có gắng vượt qua tất cả để đến với em, mặc dù tôi biết mình là người thứ 3. Và rồi một ngày, tôi đã hỏi trực tiếp em về câu chuyện em đã giấu tôi trong quãng thời gian qua và em đã khai nhận tất cả. Giá như câu trả lời không phải như em nói thì tôi đâu có đau lòng đến vậy. Tôi hỏi em: “Vì sao anh không có bất cứ một thứ gì, nhà anh nghèo, anh không tài giỏi, không hào nhoáng vì sao em lại chấp nhận tình cảm của anh, để rồi giờ đây anh phải nhận lấy sự thật đau lòng như thế này”. Em không khóc và không tỏ ra hối hận, em chỉ nói “Em xin lỗi, em không xứng đáng với tình cảm của anh, anh hãy tìm cho mình một người khác yêu anh hơn em, em làm khổ anh nhiều quá”.

Thực sự tôi rất ngỡ ngàng với câu trả lời của em, em làm tôi không thể nói thành lời, lưỡi tôi như bị đã cứng lại, nỗi buồn càng dâng gấp bội lần. Khi lấy lại được bình tĩnh để nói chuyện với em, em nói “Em cần tình cảm của anh, thực sự em đã có người yêu rồi, em và anh ấy đã yêu nhau hơn 2 năm, nhưng do khoảng cách quá xa nên tình yêu cũng tàn phai anh ah, em không còn cảm nhận được tình yêu của anh ấy nữa, em xin lỗi vì đã nói dối anh quá nhiều, e không biết mình đang làm gì nữa”.

Và rồi cứ thế tôi chấp nhận để em yêu tôi và người ấy, mặc dù biết em yêu người ấy hơn tôi. Tôi vẫn chấp nhận chịu thiệt thòi, vẫn ngày ngày an ủi và động viên em. Nhưng một thời gian sau vì lý do nào đó em và người kia đã chia tay, em đã rất quyết liệt đòi chia tay với người đó, mặc dù người kia vẫn còn rất yêu em. Tôi biết không phải là vì tôi, tôi biết mình chỉ là người bạn tinh thần của em. Và em đã nói lời chia tay trong nước mắt và sự quyết liệt của mình.

Em đã rất đau khổ vì em đã dành quá nhiều tình cảm cho người kia, nhưng tôi vẫn cố gắng động viên em vượt qua. Nhưng em ơi, vì sao em lại không chấp nhận tôi nữa? vì sao em lại nói em “sợ yêu”, vì người kia làm em đau khổ ah? hay người đó là mối tình đầu của em mà em không thể quên được? Tại sao em lại đối xử với tôi như vậy, tại sao tại sao để người đến sau phải chịu tất cả.

Anh phải làm gì bây giờ?”

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy