Phải chăng bản chất của tôi là như thế?

4 Likes 1 Bình luận

Tôi là người đa tình hay lẳng lơ? Hy vọng tôi thật sự không phải là loại người thứ hai, nếu không quả thật tôi là loại bỏ đi rồi!

Vốn dĩ là một người xấu xí từ thuở lọt lòng nhưng lại được ban trả lại bằng lời khen có duyên ngầm, nhưng tôi lại tự hào rằng tôi là một người biết chia sẻ, không ích kỷ, đối xử với bạn bè bằng một tấm chân tình sẵng sàng cho mặc dù tôi nhận lại chưa bao giờ bằng những gì tôi đã cho. Vì bạn có nhiều lúc tôi âm thầm nhận lấy cho riêng mình sự thiệt thòi miễn rằng người bạn ấy chịu lắng nghe những gì tôi nói. Có người nói tôi chơi đẹp, sòng phẳng, cũng có người nói tôi chơi sang quá mức mặc dù tôi không hề dư giả gì. Thế mà đến giờ phút này, nếu có người hỏi tôi bạn thân nhất của tôi là ai thì tôi sẽ khẽ lắc đầu, không có ai, không có lấy một người bạn nào khá thân chứ đừng nói chi là thân.   

Với vốn dĩ chỉ là con vịt xấu xí, chuyện tình cảm của tôi cũng chỉ toàn là đơn phương, là một phía. Tôi đã biết thích từ năm lớp 8 nhưng chưa bao giờ được đáp lại lần nào. Những người đó chỉ trở thành một người bạn của tôi, tỏ ra quý mến tôi bởi sự duyên ngầm, vui vẻ, cởi mở và sự ân cần đặc biệt của tôi dành cho họ, bởi khi thích một người tôi luôn làm tất cả vì họ. Qua ánh mắt, cử chỉ tôi nhận thấy họ cũng thích tôi nhưng chưa một người nào thực sự đáp lại tình cảm của tôi. Rất buồn, khóc một mình hết lần này đến lần khác nhưng tôi vẫn mong được gặp họ dù cho đường về chỉ có riêng tôi với tôi.  

Lên lớp 12, vòng luẩn quẩn ấy tiếp tục lặp lại với tôi nhưng dưới một góc độ khác bởi lẽ tôi đã lớn. H bạn ấy là lớp trưởng lớp tôi, khá đẹp trai, học giỏi, ít nói và dĩ nhiên trái tim đa sầu đa cảm của tôi lại đập nhanh một lần nữa. Ngồi ngay bàn đầu, nên mỗi lần H lên bảng điểm danh tôi đều cười khúc khích, tôi biết từ giây phút ấy tôi đã gây ấn tượng với H. Ngồi gần tôi là nhỏ N lớp phó. Qua nó tôi dần dần nói chuyện nhiều hơn với H và tôi nhận ra rằng N cũng thích H, nó luôn lấy chuyện học tập ra để có thể gần H nhiều hơn, nó giúp đỡ H hết mình trong học tập, cái gì cũng làm vì H. 

Ngày 8/3 năm ấy, giờ ra chơi H sang bàn tôi tặng cho tôi một con thú nhồi bông dưới bao cặp mắt bất ngờ lẫn trầm trồ của đám bạn và tôi thì không nói được gì. Rất vui tôi tíu tít kể cho nhỏ bạn chơi chung với tôi thời đó. Bất ngờ liên tiếp xảy ra cùng một ngày khi giờ ra về nhỏ N đưa cho tôi một hộp quà nói rằng của L nhờ nó đưa vì bạn ấy không dám đưa tận tay tôi. Hãnh diện hơn là vui với món quà của L vì đứa con gái như tôi lần đầu tiên nhận quà 8/3 từ con trai . Với tôi L là một nhóc lóc chóc mặc dù cao nhất lớp, học không thua gì nhỏ N và H, thậm chí môn toán L học giỏi hơn nhưng tôi rất ghét.   

Kể từ ngày ấy tôi phát hiện ra rằng cứ mỗi lần gặp tôi là L quay đầu bỏ chạy, ra về cứ tò tò chạy sau tôi, rất bực bội nhưng tôi cũng không nói gì. Và cũng từ hôm ấy tôi và H nói chuyện rất nhiều với nhau, ra chơi tụi tôi thường đứng trước cửa lớp nói chuyện với nhau dưới những cặp mắt tò mò của nhiều người, tôi nhận ra dường như H cũng thích tôi rồi và 4 chúng tôi tự nhiên chơi chung với nhau. Ngỡ tưởng thi tốt nghiệp xong tôi và H sẽ đi xa hơn tình bạn. Nhưng không lại một lần nữa điều đó chỉ là đơn phương khi cuối năm 12 nhỏ N nói với tôi rằng nó và H đang quen nhau. Thất vọng, tôi buồn rất nhiều trong một lúc nào đó tôi lại đi đến quyết định làm thay đổi cả cuộc đời mình. Tôi chủ động nói với L mình quen nhau nha, thế là tôi và L quen nhau, mối tình đầu tiên khi tôi 18.   

Bốn đứa tôi trở thành bạn khá thân của nhau cho đến tận bây giờ. Mặc dù quen L là một phút bồng bột của tôi nhưng thời gian trôi qua tôi cảm nhận sâu sắc tình yêu của L dành cho tôi. Còn H đã chủ động chia tay với N ngay sau khi chúng tôi vào Đại học, nhỏ N khóc rất nhiều, nó suy sụp hoàn toàn nhưng tôi không thể giúp gì được nó chỉ có thể an ủi mà thôi. Nhìn nó tôi biết mình may mắn hơn khi chọn L vì ít ra L yêu tôi thực lòng, anh dành cho tôi tất cả, hy sinh cho tôi tất cả, nhường nhịn, yêu thương tôi bằng những gì tốt nhất của anh nhưng tôi vẫn không cảm thấy an toàn khi bên cạnh anh. Tính L vốn nhút nhát, tính của tôi thì bạo dạn hầu như bất kể chuyện gì tôi đều là người đứng ra giải quyết.  

Năm tôi 22, cuộc đời của tôi đã sang một trang mới khi tôi bước ra khỏi phòng phẫu thuật thẩm mỹ, với chiếc mũi nâng cao hơn, đôi mắt được làm rõ mí hơn tôi nhận được lời khen đẹp kể từ ngày ấy cộng với nét duyên ngầm và sự tinh tế, nhạy cảm trời ban tôi bắt đầu bay xa hơn. Tìm được việc làm tại một văn phòng đại diện của nước ngoài trong khi L vẫn còn miệt mài ngồi trên giảng đường Đại Học vì mấy lần chuyển ngành học. 

Trong công ty tôi nhận được sự ganh ghét của đồng nghiệp bởi vì tôi được sếp ưu ái và nơi đây tôi gặp Z anh ấy là người Sing thường sang đây công tác. Gặp Z, cái trò đa sầu đa cảm của tôi lại được dịp trở lại. Mỗi lần Z sang đây, Z thường cùng tôi đi ăn tối, cười giỡn với nhau rất vui vẻ trong công ty. Trong mắt Z tôi nhận thấy Z đối xử với tôi đặc biệt hơn những người khác và có lúc tôi muốn chia tay với L để tự do mà mạnh dạn bày tỏ cùng Z.   

Khi đi với L tôi cứ nói chuyện về Z, tôi trở nên lạnh lùng với L, lấy rất nhiều lý do tránh gặp L. Một ngày nọ L nhắn tin cho tôi nói rằng muốn chia tay cùng tôi vì L nhận ra tôi đã yêu người khác anh không muốn cản trở tương lai của tôi, tim tôi như ngừng đập, nghẹn ngào nói không nên lời, một lúc sau không suy nghĩ nhiều tôi cầm điện thoại gọi cho L hỏi tại sao anh lại nói như vậy, anh chỉ trả lời là muốn chia tay vì không còn yêu tôi nữa, tôi đã nói rằng nếu anh thực sự nghĩ vậy và muốn vậy thì tùy anh. 

Cúp máy, tôi bật khóc vì tôi sợ, sợ mất anh. Bao nhiêu kỷ niệm ùa về: Tôi vẫn còn cảm nhận được sự ân cần chăm sóc của anh, vẫn còn cảm nhận được anh đưa từng đồng tiền cho tôi mà với mình anh tằn tiện. Trong thời gian chúng tôi gặp khó khăn, chưa ai làm ra tiền, một tuần ba mẹ cho anh 70 nghìn anh đã đưa tôi hết 50 nghìn chỉ giữ lại ít tiền đổ xăng chở tôi đi chơi, sáng chỉ ăn xôi, trưa ăn cơm nhà rất ít xài tiền mà chỉ mong tôi ăn uống cho đầy đủ. Kể cả khi tôi đã đi làm anh cũng không hề lấy tiền của tôi thậm chí còn đưa thêm tiền cho tôi ăn uống, mua sắm bằng những đồng tiền anh giao dịch chứng khoán có lời từ đồng vốn ba mẹ cho. Vốn giỏi về các môn khoa học căn bản anh tạo ra khá nhiều lợi nhuận từ chứng khoán. 

Chưa bao giờ hứa hẹn với tôi bất kỳ điều gì nhưng khi anh có khả năng sẽ dành cho tôi tất cả. L mua xe xịn cho tôi trong khi anh chạy chiếc xe xuống cấp trầm trọng, anh dắt tôi đi mua sắm nhiều quần áo trong khi anh chỉ có vài chiếc quần áo. Mặc dù chu cấp tiền cho tôi nhưng L đều là người nhường nhịn tôi trong những trận cãi nhau, đúng như lời bạn bè L nói L chỉ biết có mỗi mình tôi không để ý đến những cô gái xung quanh dù bạn bè quý mến L rất nhiều. Với L lúc nào anh cũng nói tôi là số 1, bạn gái anh là tốt nhất trên đời này.   

Và đáp lại tình anh tôi cũng dành cho L bằng những gì tôi có, trao cho L cái ngàn vàng, cả một thời thanh xuân của tôi vì anh tôi đã phải nhường nhịn gia đình anh, nuốt nghẹn ngào với quan điểm Bắc Nam của nhà anh khi ba anh thẳng thắng tuyên bố không đứng ra cưới tôi cho anh nếu muốn anh tự cưới lấy. Vì anh tôi đã phải làm mặt chai lì với gia đình anh hy vọng một ngày ba anh đổi ý. Có những lúc tôi giận mình sao lại vội vàng trao đi cái ngàn vàng kia để giờ này tôi không thể quay đầu nhưng khi nhìn L cũng buồn, cảm thấy có lỗi với tôi thì tôi lại chạnh lòng, tôi rất sợ nhìn thấy L buồn vì khi đó tôi cảm thấy mình dường như thở không nổi. Nhưng tôi lại rất bực tức vì cái tính nhút nhát của L, ở bên L tôi không cảm nhận được mình được che chở nên đôi khi tôi hy vọng mình có thể gặp được người có thể bỏ qua trinh tiết của tôi, yêu thương và che chở cho tôi.   

Kỷ niệm ùa về, tôi biết rằng tôi yêu anh thật lòng và giờ đây có lẽ chúng tôi sẽ thực sự chia tay, tôi được tự do nhưng sẽ mất anh mãi mãi. Một lát sau anh gọi lại cho tôi, xin lỗi tôi vì nghĩ rằng tôi đã không còn yêu anh, anh không muốn chia tay và mong tôi bỏ qua tin nhắn vừa rồi, vui mừng tôi bằng lòng và hai chúng tôi lại tiếp tục đồng hành cùng nhau. Anh lại bên cạnh tôi vẫn quan tâm, chăm sóc tôi như ngày nào nhưng sai lầm mà tôi đã gây ra thì không quay lại được. 

Tôi vẫn không thể quên Z, không thể thôi mơ mộng về Z vì muốn gặp Z tôi từng nghĩ sẽ bay qua Sing để gặp Z mặc dù tôi không đủ tiền để thực hiện ý định này, táo bạo hơn tôi nghĩ cả đến chuyện cầm chiếc xe để qua Sing gặp Z nhưng cũng may tôi chưa làm. Ngày ngày vào công ty tôi chỉ mong Z online để chat với Z, dùng tiền của L đưa để mua quà tặng Z mặc dù người ta đã nhận ra tình cảm của tôi và từ chối khéo. Mất hết động lực làm việc, tôi chủ động từ chức dù sếp tôi ra sức ngăn cản. Tôi đã nói dối với L rằng muốn rời khỏi công ty sau 2 năm làm việc để tìm một công việc tốt hơn. Tin tưởng tôi vì trong mắt L tôi là số 1, tài giỏi, ngoại ngữ tốt thì xứng đáng được một việc làm tốt hơn, L ủng hộ tôi và chu cấp tiền cho tôi trong thời gian tôi tìm việc làm mới.   

Ở nhà, thất nghiệp sống những ngày tháng vô nghĩa tôi cay đắng nhận ra tôi đã lầm. Bấy lâu Z chỉ xem tôi là một đồng nghiệp, hay khác hơn là công cụ giúp Z trong công việc, tôi đặc biệt hơn vì tôi đã giúp Z rất nhiều khi Z sang đây công tác, đối với Z mục đích chỉ là hoàn thành công việc, còn tôi ôm mộng mơ ngu ngốc lao đầu vào làm việc điên cuồng vì Z dù rằng công việc của Z không liên quan đến tôi mà là do tôi tình nguyện giúp đỡ. Giờ đây sau những tháng ngày mơ mộng tôi đã phải trả giá và đặt gánh nặng lên vai L, anh phải lo cái ăn cái mặc cho cả hai đúng trong giai đoạn suy thoái kinh tế nhưng L vẫn cố gắng cho tôi được ăn ngon mặc đẹp, nhìn anh tôi biết mình có lỗi…   

Rồi tôi cũng tìm được việc làm mới, lương cao hơn, chức vụ cao hơn những tưởng sau những tháng ngày trượt dài trên những sai lầm tôi đã biết thế nào là “giá phải trả”. Nhưng không bản tính thì khó chừa, vào công ty mới áp lực công việc quá cao, tôi chùn bước, đầu hàng và tự nhiên lại vướng vào chuyện tình cảm nhảm nhí với một đồng nghiệp cùng phòng. Tôi không hề có tình cảm gì với người này, trong mắt tôi người đó thua xa tôi về học thức lẫn địa vị xã hội nhưng cái mà tôi xem thường chính là nhân cách của người này, những điều đó góp lại khiến tôi một lần nữa chủ động nghĩ việc trong giai đoạn suy thoái và sếp mới của tôi cũng đã khuyên tôi ở lại rất nhiều thậm chí còn cho tôi thêm một số đặc quyền để tôi ở lại nhưng điên khùng, yếu ớt tôi dứt áo ra đi sau gần một năm làm việc.  

Lại tiếp tục ở nhà, tiếp tục thất  nghiệp, tiếp tục làm gánh nặng cho L. Cuối cùng, L cũng ra trường, với vốn kinh nghiệm và ngoại ngữ của mình tôi đã giúp L khả năng ứng xử, vượt qua vòng thi tuyển tìm được công việc trong một ngân hàng có tiếng của nước ngoài. Điều này đã làm cho ba L thay đổi cách nhìn về tôi, mặc dù không ai nói gì nhưng ai cũng hiểu tôi là người đứng sau giúp L vào ngân hàng. Bấy lâu ông sợ L cưới tôi về tôi sẽ đè đầu cưỡi cổ L, điều này sẽ làm mất mặt một người bảo thủ và gia trưởng như ông, nhưng giờ đây ông đã nghĩ khác đi điều đó thể hiện qua thái độ của ông đối với tôi. Tôi không lấy đó làm niềm hãnh diện cho mình ngược lại tôi cảm thấy buồn, tôi chỉ mong tìm được chỗ dựa vững chắc chứ không mong mình làm bảo mẫu với lại L có được vị trí này là do anh có năng lực đã được nhìn nhận, tôi chỉ góp một phần rất nhỏ. L bắt đầu đi làm, tôi mong khi va chạm với thực tế L sẽ trưởng thành, mạnh mẽ như tôi mong đợi.   

Trong thời gian thất nghiệp tôi quyết định học lên tiếp, quyết định này đã làm cho tôi lặp lại lịch sử một lần nữa. Gặp C ngay lần đầu tôi đã thích C rồi, lúc đầu vì C có nét giống H từ ngoại hình đến tính cách. Lúc đầu tôi nghĩ chỉ là tôi đang hồi tưởng lại hình bóng của H, nhưng sau một thời gian học chung tôi biết tôi thích C vì C là C không có sự nhầm lẫn với người khác. Lúc này đây tôi thấy mình đang ở trong vai trò của N ngày nào, giúp C hết mình trong học tập vì tôi học giỏi hơn C, mua tài liệu giúp C mang qua tận nhà những ngày C không đi học chỉ mong được gặp C, không gặp C một ngày tôi nhớ như đã lâu không gặp. Ở cạnh C tôi cảm giác mình được che chở, không dám nhìn thẳng vào C, mỗi lần C nhìn tôi vô cùng bối rối, chỉ lén mỉm cười, tôi như đang quay về năm 18 dù lúc này tôi đã 25. 

Bất chấp tất cả, tôi mong mình được gần C, điều đó như nhân lên hàng vạn khi có một ngày C cho tôi nghe bài hát “Tình yêu chưa nói”, và thường dành cho tôi những cử chỉ ân cần, tim tôi đập liên hồi những lúc nhận sự chăm sóc dịu dàng từ C. Trước C tôi thấy mình nhỏ bé, mong níu kéo giây phút ngọt ngào này dài hơn. Bên cạnh C tôi quên mất L là ai, tôi mạnh dạn bày tỏ nhưng C đáp rằng C chỉ muốn lo cho sự nghiệp không nghĩ đến chuyện tình cảm lúc này, rằng C sợ cảm giác bị bỏ rơi vì bạn gái trước đây của C đã chia tay với anh để đi định cư ớ nước ngoài.   

Không bỏ cuộc, càng nồng cháy hơn tôi tiếp tục tìm cơ hội để có C và C cũng vẫn dành cho tôi những ánh mắt, cử chỉ dịu dàng. Tôi như tìm lại được động lực để phấn đấu, tôi đã từng nhủ thầm để sống cạnh C tôi chấp nhận bỏ hết làm lại từ đầu. Kiên trì tôi tìm cơ hội bày tỏ thêm lần nữa nhưng C cứ vừa nắm vừa thả, như chấp nhận như từ chối, C cứ nói là không muốn vướng vào chuyện tình cảm nhưng khi tôi nản lòng bỏ cuộc thì C lại làm cho tôi không thể buông ra. Từ chối tôi nhưng C vẫn cứ dành những thái độ đặc biệt cho tôi. Đã trầy da tróc vẩy nhiều với cuộc đời này, đã 26 tuổi không còn như năm 18, với sự nhạy cảm vốn có và là một Chuyên Viên Nhân Sự tôi thừa hiểu C cần gì nơi tôi, những cử chỉ dịu dàng đó C chỉ dùng khi C cần. Tôi biết rõ mình đang bị lợi dụng, C cần tôi vì nếu không có tôi C không thể vượt qua các môn học dễ dàng. Biết thế nhưng tôi vẫn lao đầu vào như thiêu thân. 

Ngày sinh nhật C chúng tôi hẹn nhau đi ăn để C trả nợ chầu ăn còn thiếu tôi. Cả ngày hôm ấy tôi không thể làm gì chỉ mong thời gian qua nhanh đến giờ hẹn với C. Hôm ấy tôi thực sư rất vui, đây là ngày mà tôi được ở gần C nhiều nhất kể từ ngày gặp C, chở tôi đi ăn, đi dạo phố. Tựa đầu vào vai C tôi thấy như chỉ còn hai chúng tôi trên thế gian này. Trong lúc cười đùa C đề cập đến 2 chữ “khách sạn”, như mơ hồ nửa thất vọng, tôi đùa cho qua chuyện, nhân cách không cho phép tôi làm chuyện này, nhân cách không cho phép tôi làm chuyện có lỗi với L…nhưng hình như tôi cũng muốn như vậy. Còn lại một ít lòng tự trọng tôi không thể mở lời và C chở tôi về. Đến nhà mà tôi cứ trong ngóng C quay lại hoặc gọi điện thoại cho tôi lúc đó tôi sẽ không ngần ngại đi cùng C. 

Hôm sau, tôi nhắn tin cho C nói rằng tôi biết tôi và C không có kết quả, tôi chỉ hy vọng có được một ngày bên cạnh C, một ngày được làm bạn gái C, chỉ một ngày để tôi nói hết những gì ấp ủ trong lòng tôi, một ngày được trong vòng tay C dù đó là trong “khách sạn”. Mặc dù, tôi nói trước là tôi đồng ý vào “khách sạn” cùng C nhưng chỉ muốn được gần C “chứ không đi quá xa” nhưng nếu lỡ chuyện này xảy ra thực và lúc đó C muốn làm chuyện “xa hơn” chắc tôi cũng không thể từ chối. Đây là phút giây tôi xao lòng? Tôi thực sự yêu C? Hay bản chất của tôi là loại người này?  

C nghe tôi nói thế C cứ đùa cho qua chuyện, hẹn lần, hẹn lượt rồi nói với tôi là C vào đó cũng không biết nói gì với tôi nên chắc cũng không đi “khách sạn” với tôi. Một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi, lúc này đây có lẽ C không còn cần tôi vì đã kết thúc 2 năm học rồi. Tôi biết từ lúc nói những lời nói đó là tôi đã đem danh dự của mình ra đánh đổi hy vọng được bên cạnh C một lần. Nếu đánh giá tôi là người lẳng lơ hay người mơ mộng hay ngu ngốc tôi đành chấp nhận vì tôi không có bản lĩnh chiến thắng mình. 

Giờ đây, một mình độc thoại với chính mình, cho dù có khóc bao nhiêu cũng không thể níu kéo lại những gì đã qua, không thể làm lại từ những sai lầm, có còn chăng là tình yêu của L vẫn âm thầm bên cạnh tôi đã 8 năm nay. Liệu L biết được những gì tôi đã làm trong mắt anh tôi có còn là cô gái tài giỏi, nết na, tuyệt vời nhất nữa hay không? Không lẽ trong cuộc sống này con người chỉ đến với nhau khi họ nhìn thấy sẽ lấy được gì của nhau hay sao? Tôi nhận tôi là người không chung thủy nhưng thật lòng thương yêu, quan tâm một người là sai hay sao? Hay những gì tôi làm chỉ là để thỏa mãn dục vọng của bản thân mình? Dù sao đi nữa thì tôi biết mình lại đi vào lối mòn, vòng lẩn quẩn bao nhiêu năm nay tôi vẫn chưa hề thoát ra được. 

Ngày mai, tương lai, 4 chữ này là một điều quá xa vời đầy mờ mịt với tôi và L, anh ấy như được số phận sắp đặt đến để trả món nợ từ truyền kiếp cho tôi. Và nếu một ngày nào đó, tôi từ một kẻ trắng tay trở thành một người trần trụi liệu còn ai mang chân tình đến mặc vào cho tôi nữa không? Không nếu mất L tôi sẽ không bao giờ đứng dậy nữa, nhưng tôi phải làm sao để chuyện này không xảy ra? Làm sao để xóa đi tất cả những gì về C? Làm sao để tôi thoát khỏi lối mòn này? Tôi phải làm gì để cuộc đời tôi không còn phải viết tiếp 2 chữ “sai lầm”? Làm sao cho tôi thấm thía hoàn toàn hai chữ “thực và mộng”? Mưa tháng Sáu.

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

1 Comment

  1. Nghe câu chuyện của cô tôi chỉ thấy tiếc cho L, thật sự cô không hề xứng đáng với tình cảm và tất cả mọi thứ a dành cho. Tôi là một thằng đàn ông, tôi biết không đơn giản để một thằng con trai có thể yêu duy nhất một ai đó trong 8 năm như thế, chỉ có thể giải thích rằng a ấy đã xem cô là 1 phần của cuộc sống a ta, có thể a ấy sẽ không sống nổi nếu thiếu cô.
    Cô là 1 người sống vì cảm xúc quá nhiều, tôi nghĩ điều đó không tốt một chút nào, cứ mãi chạy theo thì đến một lúc nào đó tôi nghĩ cô sẽ nhận ra L mới chính là người có thể sống với cô cả đời.
    Ở độ tuổi này, tôi nghĩ cái cần nhất là tìm được người có thể đi với mình cả đời chứ không phải người mang lại cho mình cảm xúc nhất thời. Hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi phải lòng một ai đó, vì có thể chuyện đó sẽ kết thúc cuộc đời cô.
    Mong cô hãy trân trọng những gì mình đang có và cố gắng làm cho nó tốt hơn, điều này tôi nghĩ sẽ tốt hơn rất nhiều so với việc tìm cảm xúc mới để thỏa mãn cái cảm xúc của bản thân.
    Thân ái,
    sagittarius

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.