Phải chăng tôi đang lụy tình???

5 Likes Bình luận

Anh à! Sáng tới giờ em đã gửi cho anh 5 tin nhắn và 1 email. Nhưng anh không hề trả lời, chuyện bình thường phải không anh? Em biết nếu có nhắn tin tiếp anh cũng sẽ không trả lời em, gọi điện chắc gì anh nghe máy giống như hai hôm trước phải không anh. Mà em cũng biết dù có nghe thì cũng lại là lý do quen thuộc “anh bận! có chuyện gì không em”. Em hỏi anh “khi nào anh hết bận?“ Sao anh không trả lời em? 

Tin nhắn thứ nhất gửi anh từ 5h sáng: “anh ơi! Con bạn em từ Sài Gòn ra thăm người yêu. Nó ra tới nơi rồi rủ em đi chơi với bọn nó nè. Nó giống em phải không anh”. Không một tín hiệu trả lời. Em đã quen rồi, thực sự đã quen rồi anh à. Nhưng em vẫn mỉm cười, một nụ cười ngụy trang bao lâu nay trước mặt bạn bè. Em đi gặp bạn – con bạn thân mà 2 năm nay mới gặp. Vừa gặp nhau vui thiệt vui. Em đã tạm thời quên anh đi. Thì nó lại hỏi “người yêu mày đâu? sao không đưa tới”. Em cười không biết trả lời sao nữa. Đi chơi với nó em thấy buồn lắm anh biết không? Khi bên người yêu, nhìn nó thật hạnh phúc. 

Ngồi ngắm biển em nhớ anh vô cùng, lại nhắn tin mặc dù biết trước là sẽ buồn thêm vì anh sẽ không nhắn lại đâu và em cũng đủ thông minh nhận ra em đang là người thứ thừa trong buổi nói chuyện này mà. Tin nhắn thứ 2 lúc 8h20 “Anh đang làm gì đấy. Em nhớ anh lắm”, chẳng nhắn lại như em đã biết trước rồi mà. 

Em về phòng để 2 đứa đi chơi riêng với nhau. Vì chiều nay em cũng có chút việc cần giải quyết. Nằm lăn ra giường, em mệt mỏi, khóc thầm và thiếp vào giấc ngủ. Tối nay trường lại có chương trình văn nghệ và em cũng có tiết mục được chọn đó anh. Lần nào cũng thế mà anh, em của anh cũng giỏi đó chứ. Hì hì! 

Ngồi trong phòng, em tự trang điểm sửa soạn cho buổi tối. Em tạo cho mình 1 kiểu tóc mới, em không nhận ra mình trong gương nữa. “Ai vậy ta, có phải bạn mình không ta, nhìn cậu dễ thương ghê”, cậu bạn diễn cặp với em ba năm nay lần nào cũng chọc em như thế. Rồi lấy máy hình ra chụp. Em xấu hổ quá. Rồi bọn em duyệt lại lần cuối tiết mục. Em ngồi trước cửa sổ và bất chợt nhớ tới anh. Em muốn anh nhìn thấy em trong lúc này. Em của anh cũng dễ thương đó chứ? 

Lấy điện thoại ra em nhắn cho anh tin thứ 3 “anh ơi tối nay em diễn văn nghệ. Anh muốn nhìn kiểu tóc mới của em không?”. Mỉm cười hạnh phúc em nghĩ tới lúc anh nhận được hình kiểu tóc mới của em trong điện thoại. Chờ mãi, chờ mãi chẳng thấy anh nhắn lại. Em nhận ra mình đang tự diễn một vở kịch do chính mình viết. Mệt mỏi em thay vội bộ đồ diễn rồi chạy xe vô trường cho kịp giờ. 

Tiết mục mở màn và kết thúc đều là của em. Hôm nay em diễn khá đạt. Một tiết mục là tiết mục ruột của em, một tiết mục mới hoàn toàn. Nhưng bọn em phối hợp khá ăn ý trong từng âm điệu, từng bước nhẩy. 

Kết thúc buổi biểu diễn em về phòng. Bây giờ đã là 10h30, em biết anh vẫn thức vẫn đang coi đá banh. Chưa tắm, chưa ăn, em vội kiếm cái điện thoại biết là cũng chẳng có tin nhắn của anh đâu nhưng em sẽ tiếp tục nhắn tin cho anh. Tin nhắn thứ tư “anh đang làm gì đó, sao anh không nhắn tin cho em”. Chẳng có dấu hiệu trả lời. 

Có gì đó buồn buồn, cay cay trong lòng em ném điện thoại xuống giường rồi đi tắm. Ăn vội tô mì con bạn nấu cho thật nhanh. Em mở máy tính học bài. Học chẳng vào vì bị con bạn phá. Nó cứ lải nhải chuyện hôm nay đi chơi với người yêu như thế nào…. Em nghe mà thấy nghen lòng lại. Cầm điện thoại lên nhắn vội cho anh “anh đi ngủ chưa?”, tin nhắn thứ 5 gửi đi lúc 11h35′. Chán quá em lấy trái cây ra ăn. Thì bất chợt nhận được tin nhắn từ anh “anh chuẩn bị đi ngủ đây? Em yêu đi ngủ đi nhé!”. Trời, tự nhiên anh lại nhắn cho em. Em quên hết mệt mỏi, ngồi lại giường em mở gmail viết mail cho anh mà không dám nhắn lại vì em sợ nhắn lại anh không trả lời, sợ sự khắc khoải hàng giờ chờ mong tin nhắn của anh trong vô vọng.

Viết mail anh có thể không đọc ngay lúc này, nhưng có thể lúc khác anh sẽ đọc. Em có thể lấy lý do là anh đang bận chưa có thời gian check mail để gạt bản thân. Có thể em là 1 đứa con gái ngu ngốc thật như em vẫn thường nói khi bên cạnh anh. Những lúc như thế anh lại nói “em chỉ được ngốc với anh thôi nhé”. Em khẽ trả lời “uhm”. Thật hạnh phúc. Đó là những tin nhắn, những lời nói đã in sâu trong tâm trí em mất rồi. 

Gửi mail xong em lại ngồi viết hết tâm sự của mình rồi gửi đi. Vẫn câu hỏi như những lần trước “anh có yêu em không?”. “Tình cảm của anh dành cho em là gì thế”. ” Em có nên tiếp tục mối quan hệ với anh không?”. Em không trả lời được, dù em có hỏi anh thì anh cũng lại nói với em những câu như “anh yêu em hay không thì chỉ khi gần anh em mới cảm nhận được còn nói miệng thì anh có thể nói ngàn lần rằng anh yêu em”. Nếu em mà cứ hỏi mãi hoặc có trách móc gì thì anh lại nói “sao em cứ hỏi mãi câu đó như thế? em còn chuyện gì nói với anh không? em biết anh rất bận mà cứ trách móc mãi thế. Anh đâu chỉ ngồi chơi một chỗ không đâu em”. Những lúc như thế em lại chỉ biết im lặng mà không biết nói gì thêm. 

Em nhớ lắm những tin nhắn “anh nhớ em, anh yêu em” như ngày xưa anh vẫn nhắn. Phải chăng anh đã chán ghét em rồi? Em không xứng đáng để nhận được một câu nói chân thành, công bằng từ anh sao? Phải chăng em đang bị anh bắt nạt? Phải chăng em đang lụy tình? Ai trả lời giùm tôi với được không?

(Người gửi: conmuabuon)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.