Phải làm sao đây?

12 Likes Bình luận

Mình và P yêu nhau được 4 năm rồi! Đó có thể là khoảng thời gian khá dài, P lớn hơn mình 1 tuổi, người hơi “thon” dễ thương. Tụi mình gặp nhau sau một lần tình cờ ngồi kế nhau ngoài tiệm net. Rồi mình để ý và làm wen nhau.

Thời gian đầu khi P tốt nghiệp THPT thì mình vẫn đang học lớp12. P đi làm cuộc sống của 2 đứa có lúc khó khăn lắm, nhưng vì yêu nhau nên 2 đứa cũng cố gắng vượt qua… Rồi mình ra trường và tìm được việc làm khi đang chờ tìm trường để học tiếp. Đời sống được khá lên chút nhưng kéo theo đó là suy nghĩ thay đổi. Vì khi khó khăn hai đứa mình thương nhau đùm bọc nhau mà vượt qua nên tình cảm rất sâu đậm, rồi mình để ý thấy P không thể sống thiếu mình được nên suy nghĩ chủ quan đã làm mình trở nên quá đáng, cứ chút là đòi chia tay, hoặc không muốn gặp cô ấy, nhưng thật sự mình rất thương P có lẽ vì mình là đàn ông sĩ diện, mình đã làm P buồn rất nhiều. Đó có thể là sai lầm mà suốt đời mình không thể nào có thể sửa….

Thấm thoát cũng đã 4 năm, P vào làm trong trung tâm thương mại Diamond Plaza và rồi cuộc sống của 2 đứa bước sang bước ngoặt mới, P như trở thành con người khác, cứ đòi hỏi đua đòi theo người khác, thích vật chất. Mình cảm thấy mình sẽ mất P, hai đứa bắt đầu thường xuyên cãi nhau, rồi trở nên chán nản. Bây giờ mình mới biết quý những giây phút khi 2 đứa khó khăn nhưng lại thương nhau rất nhiều, có phải đây là sự trừng phạt cho mình.

Trong một lần gặp nhau mình đã khóc trước mặt P vì mình không thể thiếu P được,có phải mình qúa yếu đuối hay không? Cái tôi lúc trước trong mình nay đã không còn, chỉ còn lại niềm tiếc nuối, mình quá yêu P nhưng mọi chuyện bây giờ đã muộn rồi. Mình đã thật sự mất P vì hoàn cảnh, vì lối sống và cũng vì sai lầm của mình trước kia. Mình chỉ biết chúc P sống tốt và sẽ tìm được người yêu P, quan tâm cũng như chăm sóc cho P như mình đã từng làm.

Phải chi thời gian có thể quay lại để mình được bên P, sẽ không làm P buồn hay khóc nữa, đó chỉ là ước mơ thôi phải không? Giờ đây chỉ còn mình với những kỷ niệm và sai lầm chính mình đã gây ra. Phải chi mình biết quý những giờ phút bên P, khi được ôm P trong lòng hôn nhẹ lên đôi má phúng phính của P….. Giờ chỉ còn lại nỗi hối hận khôn nguôi.

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.