Quên…..

7 Likes Bình luận
…” E ah, hãy nói với anh rằng e sẽ không bao giờ rời xa a đi!”. Con bé đã không nói gì nhưng ánh mắt nó thì chan chứa hạnh phúc. Hạnh phúc vì nó đang cảm nhận tình yêu của a dành cho nó. Hạnh phúc vì chính nhịp đập rộn ràng nơi con tim mình. Nhưng chính trong niềm hân hoan vui sướng đó, một nỗi sợ lại xâm chiếm trái tim nó. Nó đang hạnh phúc? Đúng! là rất hạnh phúc nữa cơ. Nó mơ hồ nghĩ : “Liệu niềm hạnh phúc  này sẽ kéo dài được bao lâu? Có khi nào một ngày nào đó a sẽ rời xa nó?”.

Tự nhận thấy mình không may mắn trong tình yêu, chưa bao giờ được hạnh phúc trọn vẹn, nó càng lo sợ: Sợ mất anh, sợ mất những giây phút tuyệt vời này. Và nó thảng thốt – Có khi nào a bỏ e, không yêu em nữa không? – Anh sẽ không bao giờ rời xa e đâu, bé ngốc ạ! – Nếu e hư thì a vẫn yêu e phải không? Một nụ cười thật bao dung, ánh mắt sâu thẳm đang nhìn nó. Ánh mắt đó nó chưa bao giờ quên – Nếu e làm gì sai, a sẽ sửa giúp e chứ không bao giờ bỏ e. Đừng ngốc thế, bé ạ!

…Mới đây thôi từng lời nói vẫn còn in rõ trong đầu con bé. Vậy mà đã hơn một năm… Giờ chỉ còn mình nó ngồi thu lu trong góc phòng mà nhớ…! Còn a, a đã không đi chung con đường … ngày xưa nữa! Nước mắt vẫn lã chã rơi đau xót, nhói buốt. Những ký ức chợt ùa về như thể mọi chuyện mới chỉ bắt đầu ngày hôm qua vậy! Nước mắt tràn ra trong vô thức không làm vơi đi nỗi đau, không làm nhạt nhoà được kỉ niệm…

Nó tự hỏi mình đã sai ư? Không, Nó đã không sai. Nó đã yêu ngây thơ, hết lòng, yêu  không tính toán. A đã cho nó niềm tin tuyệt đối vào tình yêu để mà nó không còn đủ tỉnh táo để kịp nhận biết tình yêu ấy lớn bằng nào. Chỉ biết nó rất và rất yêu a. A nhìn nó với thái độ của người lớn tuổi tràn ngập yêu thương, có phải thật sự tràn đầy yêu thương? Nó không biết nữa nhưng ít nhất nó cảm thấy thế.
Và thời gian cứ thế trôi, thật nhanh, thật nhanh! Dường như hạnh phúc luôn là ngắn ngủi và là sự xa xỉ với nó. Nó không có duyên với từ “hạnh phúc”.

Buổi chiều tháng 03 ấy thật nắng! Cái nắng vàng rực rỡ nhuộm cả khu KTX mà nó đang ngồi. Những lúc vui vẻ, chắc chắn nó sẽ thấy đây là một khung cảnh thật lãng mạn bởi nó vốn mơ mộng. Nhưng sao hôm nay nó thấy đáng sợ thế này? màu nắng não nề, đông đặc khiến nó không thở được. Màu vàng ấy thật giống với tâm trạng của nó lúc này. Mọi thứ nó nhận biết đều mờ nhạt, ảo ảo giống như cảnh vật đã nhuộm màu nắng ấy. Nó tự nhủ: không nhớ nữa, đừng nhớ nữa. Tim nó lại dội lên cảm giác quen thuộc nhói buốt đến ghẹt thở.

Vậy là từ hôm nay a đã thực sự trở thành người xa lạ với nó. Đầu óc nó bắt đầu trở nên trống rỗng. Và nó không còn khóc được nữa, không bao giờ khóc được nữa khi nghĩ về a!

Những ngày sau đó cuộc sống của nó thật khác lạ! Tự nó cũng có lúc thấy hoang mang về cách nó đang sống. Nhưng chỉ là sự ái ngại trong mấy trăm giây thôi. Nó đã quá mệt mỏi để cứ phải tiếp tục mang mặt nạ mạnh mẽ, kiên cường và..ngoan như nó đã từng thế. Để làm gì nhỉ? Khi mà anh vẫn ra đi, vẫn bỏ nó lại một mình. Nó hận a.
Nó không còn vô tư hay nói hay cười như trước nữa. Ánh mắt nó u uất, đau đớn như con thú bị thương. Chính a đã khiến nó thay đổi. Nó uống rượu và thấy đỡ hơn rất nhiều. Ít ra trong lúc say nó cũng có thể ngủ và không nghĩ gì nữa. Đó là những giây phút ít ỏi được gọi là quên! Nó đi chơi thật nhiều, gặp bạn bè thường xuyên nhất có thể. Nó sợ, sợ phải ở trong phòng một mình, sợ từng ngóc ngách của KTX, sợ tất cả đến nỗi nó say mãi. Và nó lại uống thật nhiều.

Thời gian cứ trôi thật chậm rãi như thể muốn tận dụng mà o ép, mà cấu xé, chọc ngoáy  vào vết thương của nó để mà mỗi ngày qua đi vết thương ấy càng sâu và đau hơn. Nó đã vật vã chống chọi.

Một buổi sáng tỉnh dậy cũng như bao buổi sáng khác mà nó đã phải trải qua từ khi a rời xa nó. Bàng hoàng, nó lại nhận ra một sự thật phũ phàng mà chưa bao giờ nó tin. Ngay cả bây giờ. Nó lại đau, lại ghẹn tức, lại nhớ..

Đã không còn những tin nhắn yêu thương của a vào mỗi sáng, đã không còn những lời ngọt ngào chúc nó ngủ ngon nữa, đã không còn..đã không còn nhiều lắm. A đã quá quen thuộc, là một phần không thể thiếu trong cuộc sống  của nó. Và nó lại hận..! Tại sao a tạo cho e thói quen có a lâu như vậy mà còn rời xa e? A là người đầu tiên mở cửa và đánh cắp trái tim trong veo của nó để mà yêu nó thật nhiều, thương nó thật nhiều. Nhưng ngay lúc này a đang bóp nát trái tim nó, nhẫn tâm  và lạnh lùng. A đã không còn là: Gấu béo” của nó nữa. A đã thay đổi.

Những ngày lay lắt như vậy vẫn tiếp diễn mà nó không hề để ý đến bất cứ điều gì xung quanh. Nhưng thôi, nó sắp phải thi tốt nghiệp rồi. Kỳ thi tốt nghiệp lớn nhất, quan trọng nhất đời nó. Lần đầu tiên từ mấy tuần qua nó thực sự tỉnh táo. Nó chợt nghĩ đến bố mẹ và thấy nhớ nhà khủng khiếp. Nó thèm được mẹ an ủi, vỗ về. Những lúc yếu đuối và mệt mỏi nhất, mẹ luôn là người lo lắng nhất, thương nó nhất. Một giọt nước mắt ấm nóng lăn trên má nó. Nó thấy có lỗi với bố mẹ. Nó ăn năn và nghĩ “Nhất định mình phải mạnh mẽ lên, phải thi thật tốt và lấy điểm thật cao. Mình sẽ không để cho bố mẹ phải buồn vì mình..”. Vậy là nó chúi đầu vào sách vỏ. Thật là khó khăn. Nó thừa nhận. Nhưng nghĩ đến bố mẹ nó lại cố gắng. Và nó còn một lý do nữa để nó phải đạt được mục đích. Đó là a.

A đã thật tàn nhẫn với nó, nhất là trong thời điểm này, khi mà nó sắp thi tốt nghiệp. Nó sợ a. Phải thừa nhận một điều đau đớn mà nó không muốn, không biết về a. Cứ ngồi và nghĩ miên man như thế rồi lại học, lại nghĩ… Nó thiếp đi trong mệt mỏi. Nó đã mất một khoảng thời gian gấp ba mọi người mới có thể hoàn thành bài học. Nhưng với nó điều đó vẫn thật đáng tự hào. Bởi đã có lúc nó tưởng như không thể tiếp tục. Sự lo lắng, hồi hộp trước kỳ thi cùng với thời gian dành cho bài vở đã phần nào làm cho nó bớt nghĩ. Vẫn chẳng thay đổi được nhiều lắm – Nó tự thấy.

Và kỳ thi đã đến. Nó đã không phí hoài công sức. Hai điểm 8 cho hai ngày thi là kết quả  mà nó đạt được. Nó vui, tự tin hơn rất nhiều. Nhưng những khoảng khắc ấy trôi qua thật nhanh. Khi không còn gì để mong đợi, để cố gắng ngay lúc này nó lại thấy buồn, lại nghĩ. Nó lại rơi vào cuộc sống như trước đây: lại uống và đi chơi thật nhiều, miễn sao không phải ở một mình. Và nó lại say, lại tỉnh, lại hụt hẫng..

Cuộc sống cứ thế trôi đi trong sự đau đớn và chờ đợi. Nó vẫn không thể chấp nhận sự thật. Nó mong một ngày a sẽ trở về bên nó dù suy nghĩ của nó về a đã khác xưa, dù a không còn là “Gấu béo” mà nó yêu thương. Nó bị ru ngủ, nó quá mù quáng. Đó là những gì con bạn thân của nó kêu ca. Nhưng biết làm sao được khi mà a đã để lại trong trái tim mỏng manh của nó quá nhiều về a. Còn nó thì yêu a say sưa, yêu như thể trên thế giới không còn gì tồn tại nữa.. Và…a rời xa nó quá nhanh, chỉ đủ để nó cảm thấy nhói buốt. Đến bây giờ nó vẫn không thể  tin rằng nó đã mất a thật sự. Nhưng cuộc sống luôn phũ phàng như thế…Nó không có duyên với từ “hạnh phúc”.

Sáu tháng trôi qua, a vẫn không trở lại. Thậm chí đi bên a bây giờ là người con gái – không bao giờ là nó nữa. Lại một lần nữa trái tim nó tan nát, ngộp thở. Chân tay nó run lên, mặt tái mét hằn lên một nỗi khổ đau, một sự chịu đựng mòn mỏi khi 2h đêm còn nghe câu nói: Q à, người yêu anh gấu béo xinh lắm. Tình yêu của nó dành cho a vẫn nguyên vẹn dù có thêm cả một tình cảm khác nữa: sự thất vọng và hận.

Còn a, a đã quên nó nhanh hơn bất kỳ lời nói nào a đã thốt ra trước đây. Lại một phát hiện không ngờ về con người a làm nó đau và sợ. Nằm một mình trên chiếc giường nhỏ mà sao nó thấy  rỗng quá đỗi. Lý trí bảo nó không được nghĩ nữa, không được dõi theo cuộc sống của a nữa. Nếu tiếp tục như thế, chỉ làm cho nó khổ hơn. Giờ a đã không còn thương nó như xưa nữa rồi. Nhưng sao ấy, nó vẫn như thế, vẫn tự mình chọc ngoáy vết thương và hành hạ bản thân quá đỗi. A không tốt như nó đã nghĩ. A đã dối nó, không giữ lời hứa..! Nhưng sao nó vẫn yêu a thế, yêu đau đớn xen lẫn sự căm hận!

Mùa đông đã bắt đầu rồi. Cuối cùng thì những ngày hè đã qua. Nghĩ lại nó không khỏi rùng mình vì sự ẩm ướt  của những cơn mưa vội vã, những cơn mưa làm lòng nó thêm u ám bất tận. Đến giờ nó vẫn không hiểu làm sao  mà nó lại vượt qua được khoảng thời gian đáng sợ ấy. Đúng là thời gian là liều thuốc hữu hiệu để xoa dịu những vết thương.

Ra trường cùng với tấm bằng nó đã bắt đầu đi làm. Nó không còn nghĩ về a quá nhiều như trước nữa. Công việc bận rộn cùng với lo toan của cuộc sống mưu sinh đã ngốn không ít thời gian làm nó già đi, suy nghĩ cũng có phần chín chắn. Đã có những phút nó cảm thấy thanh thản, nhẹ lòng dù hiếm hoi. Nó nhận thấy nó cần phải bận rộn, thật bận rộn. Nó cũng cố gắng tìm cho mình một hướng đi hợp nhất. Những tia lạc quan trở lại với nó dù chưa rõ rệt, tâm lý chán chường, sợ yêu dường như không còn nữa.

Nó lại đang hy vọng vào tương lai vào cuộc sống mới. Đúng là không phải kết thúc nào cũng đáng buồn cả. Nó nhận thấy như vậy. Nó không còn chờ đợi a nưa mà đã dần chấp nhận sự thật- không bao giờ có a nữa. Có phải nó đang quên a, không yêu a nữa hay nó đã quá mệt mỏi vì đau khổ và chờ đợi. Nó không muốn lý giải nữa. Nó bắt đầu không muốn nghĩ về a và nó đã làm được. Nó đã lớn. Thật sự. 

Đã hơn một năm kể từ khi a rời xa nó. Khoảng thời gian ấy không dài nhưng cũng đủ để  nó bình tâm nghĩ lại mọi chuyện. Giờ đây nó có thể sống theo cách nó muốn và một ngày nào đó nó sẽ thấy một nửa thật sự của mình. Nó tin thế.

Hít một hơi thật sâu nó tự vấn lòng mình và  thấy không còn hận a nữa. Ai đó đã nói rằng: “Hãy khoá lại tất cả những kỉ niệm và vứt chìa khoá đó đi, để không bao giờ mở nó ra nữa, để không còn nhớ..”. Nó sẽ làm như vậy! 

(Người gửi: trangttl)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.