Ray rứt

10 Likes Tắt bình luận

Anh ! Có lẽ đến hôm nay thì anh và em đã đi quá xa rồi thì phải! Điều mà em đang hối tiếc là mình đã cưới nhau.

Hôm nay là một ngày đẹp trời em đi ngoài đường và nhìn thấy rất nhiều đám cưới, Cô dâu và chú rễ đang nở những nụ cười hết sức hạnh phúc như em và anh cách đây 1 năm 5 tháng trước. Em vô tình đánh rơi giọt nước mắt khi nhìn họ hạnh phúc….

Em ngỡ ngàng nhìn lại mình, giá như em và anh chưa đánh dấu vào cuộc đời mình bằng cuộc hôn nhân thì giờ đây chắc chắn rằng đi đâu em cũng có anh bên cạnh, chắc chắn rằng khi em khóc đã có anh ôm vào lòng và lau nước mắt, vỗ về em, chắc chắn rằng mỗi lần lễ Tết hay những ngày nghỉ anh với em xả stress trong những vở kịch, đi dạo trong công viên và có một điều chắc chắn rằng mỗi khi có vấn đề xảy ra anh vẫn bên cạnh em để mình cùng nhau nói chuyện.

Còn bây giờ, anh nằm đó, cạnh em mà em cảm thấy anh đang xa em vời vợi. Từ ngày đó đến nay chưa bao giờ anh chở em xem một vở kịch mà em thích cho dù đó không phải sở thích của anh, mình gây nhau nhiều hơn là nói chuyện, anh sẻ chia những tâm tình bên bàn nhậu, mặc cho em bầu bì đợi chờ anh đến 2-3h sáng, anh dùng những lời lẽ thô bạo với em nhiều hơn là những lời ngọt ngào. Dù không cần những lời ngọt ngào đó nữa nhưng em nghĩ mình sẽ hạnh phúc và cười tươi suốt một ngày nếu như anh nói anh nhớ em khi em và anh không ở gần nhau.

Ngày kỉ niệm 1 năm cưới cũng là lúc em vừa mới sinh con, anh bận phải đi công tác xa, em buồn nhưng không trách và cả ngày hôm đó em mỏi mòn đợi chờ điều gì đó ở anh nhưng chỉ nhận được 1 tin nhắn gọi là chúc mừng. Trong tin nhắn đó anh bảo anh đã làm được điều anh hứa với em, anh muốn em mãi mãi là Vợ anh. Khi hạnh phúc đó chưa ở với em được bao lâu thì trong những lần cãi nhau và đến tận bây giờ anh bảo rằng “tui không muốn có người Vợ như Cô”, hay những câu nói đại loại thế.

Có nhiều đêm và đã có rất nhiều đêm em khóc cho mình, em không hiểu mình sai gì lớn đến nỗi anh phải đối xử với em như thế. Nếu như vì quá khứ của em thì tại sao anh lại cưới em? Mặc dù anh chưa bao giờ nhắc đến quá khứ của em nhưng anh thường nói em “chẳng ra gì” “cô thử nhìn lại mình đi cô tưởng cô tử tế lắm hả, chưa chắc đâu”. Khi anh bảo mình chia tay, em muốn nuôi dạy con vì nó còn nhỏ quá anh cũng bảo “liệu cô có nuôi dạy được nó không hay lại sa chân như cô”…..

Từ ngày nghe những câu nói ấy em đã dạy mình phải bỏ ngoài tai mọi điều đó để còn nuôi dạy con nhưng đến nay chắc không thể nữa rồi. Anh đã cắt quá sâu vào trái tim em và đã nhiều lần băm nó ra thành trăm mảnh.

Có lẽ đêm nay cũng như bao đêm em sẽ không ngủ được, điều hối tiếc lớn nhất trong cuộc đời em là sau lần vấp ngã ấy em đã chấp nhận sự nâng đỡ của anh, để rồi đến bên anh, làm vợ anh. Giá như em cứng rắn hơn thì em đã không yêu anh, em đã không làm anh khổ sỡ đến thế, em không trách gì anh, em chỉ trách em đã quá yếu đuối và chỉ là một người làm anh không vui, em đã không mang lại cho anh hạnh phúc như điều em mong.

Sau hôm nay sẽ có một ngày em rời xa anh để cho anh thấy nhẹ lòng hơn.

(Người gửi: Phạm Ngọc Tuyền)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: admin