Sếp người Nhật

33 Likes Bình luận

Đây là một câu truyện trào phúng cười ra nước mắt. Câu chuyện lột tả được hết những cái xấu xí của người Việt đã, đang và vẫn sẽ diễn ra ở Việt nam.

Công ty tôi vừa có một ông người Nhật sang làm dự án trong khoảng ba tháng, tôi được giao nhiệm vụ lái xe cho ông ta. Lâu nay toàn lái xe cho các sếp Việt Nam, lần đầu tiên được lái cho sếp Nhật nên tôi thấy hứng thú lắm! Tôi tức tốc ra vỉa hè mua quyển Tự học tiếng Nhật cấp tốc về nghiên cứu. Mình lái xe cho sếp Nhật thì cũng phải biết vài ba câu giao tiếp tiếng Nhật chứ!

Từ khi mua sách về, tôi nghiên cứu và tự học rất miệt mài, hầu như không lúc nào tôi rời quyển sách (chỉ trừ lúc ăn cơm, lúc tắm, lúc ngủ, lúc xem ti vi, lúc đi chơi và đi làm). Bởi thế hôm gặp sếp Nhật tôi tự tin lắm, chủ động bắt tay rất thân thiện và chào hỏi cực kỳ trôi chảy bằng tiếng Nhật:

– Mi đua ku ra, ta xoa ku mi!

Có vẻ ông Nhật đó không hiểu tôi nói gì thì phải, ông ta lắc đầu ngơ ngác rồi hỏi lại:

– Xoa ku ta chi? Ngu chi cho xoa, xa ku ta ra, xoa ku mi đi!

Tất nhiên là tôi cũng không hiểu ông ta nói gì, vậy nên cuối cùng cả hai quyết định sử dụng tiếng Anh, dù rằng trình độ tiếng Anh của tôi và ông ta cũng bập bẹ ngang nhau, nhưng may là vẫn đủ để đoán được ý đối phương đang muốn diễn đạt.

Một điều khá thú vị đó là tên sếp Nhật này lại nói được vài câu tiếng Việt, không phải “xin chào”, “cảm ơn” như mấy ông ngoại quốc hay nói trọ trẹ trên ti vi đâu mà là những câu dài hẳn hoi, kiểu như: “Cấm ăn cắp vặt, ăn cắp vặt là phạm tội”, hoặc: “Vui lòng ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu, ăn không hết sẽ bị phạt tiền”… Tôi nghe mấy câu đó thì ngạc nhiên và khen ông ta giỏi quá! Nhưng ông ta chỉ cười mỉm rồi cất giọng đầy khiêm tốn:

– Giỏi gì đâu! Ở bên Nhật, mấy câu đó viết đầy trong siêu thị, nhà hàng, nhìn nhiều nên quen, nên nhớ thôi!

Cảm giác tự hào chợt dâng trào trong lòng tôi. Tự hào là phải, bởi lâu nay người ta luôn coi tiếng Anh, tiếng Trung là hai ngôn ngữ phổ biến và được sử dụng nhiều nhất trên thế giới, nhưng bây giờ tiếng Việt đang trỗi dậy và nhăm nhe lật đổ sự thống trị của hai thứ tiếng ấy. Giờ đi ra nước ngoài, không chỉ ở Đông Nam Á, châu Á, mà cả Phi, Mỹ, Úc, Âu, đâu đâu cũng có thể bắt gặp những dòng chữ tiếng Việt thân thương, dù rằng chúng được viết nguệch ngoạc, sai chính tả, thiếu dấu, thiếu vần, trên những tấm ván, tấm bìa nham nhở, lấm lem, nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ để chúng ta cảm thấy nao lòng…

Ban đầu hào hứng bao nhiêu thì sau đó tôi chán nản bấy nhiêu. Người đời dạy rằng: “Thà có một kẻ thù giỏi còn hơn có một ông chủ dở hơi” quả không sai. Trước đây, khi lái cho các sếp cũ thì phải tám rưỡi, chín giờ sáng tôi mới phải đánh xe đến đón sếp, rồi chở sếp qua quán phở ăn sáng, xong uống cà phê, đến công ty cũng đã gần mười giờ. Sếp làm việc đến mười một giờ thì lại chở sếp đi ăn trưa, uống bia, ba giờ chiều đưa sếp quay lại công ty rồi bốn rưỡi đón sếp về, thế là xong! Những lúc sếp ăn uống, nhậu nhẹt thì thường là sếp gọi tôi vào ngồi cùng. Nếu hôm nào sếp tiếp khách sang, không được gọi vào thì tôi lại ra xe ngả ghế ngủ rất thảnh thơi.

Còn giờ, chỉ sau hai tuần làm lái xe cho ông sếp Nhật dở hơi, tôi trở nên phờ phạc, bã bời. Đúng sáu rưỡi sáng tôi phải dậy chuẩn bị xe qua đón sếp. Theo quy định của công ty thì bảy rưỡi mới làm việc nhưng chỉ khoảng bảy giờ mười lăm ông ta đã có mặt và chui vào phòng làm việc luôn. Ngày trước, tôi thường xuyên được các sếp cũ cho ăn sáng, ăn trưa, uống bia, gái gú, hát hò, chứ từ ngày lái cho ông Nhật này tôi toàn phải nhịn đói, vì sáng tôi đến đón thì ông ta đã ăn sáng, trưa ông ta ăn qua quýt ngay tại phòng với đồ ăn nhanh rồi lại cắm đầu làm việc, tối nào ông ta cũng ngồi lại công ty đến bảy, tám giờ, vậy nên tôi cũng phải ngồi chờ với cái bụng đói meo và khuôn mặt bơ phờ.

Chưa hết, nhiều lần đang đi, ông ta bắt tôi dừng xe, rồi ông ta mở cửa xe chạy vụt ra. Tôi tưởng ông ta đi tè nhưng không phải, hóa ra ông ta nhặt cái vỏ bao cám con cò về để may túi xách. Đúng là dở hơi!

Đặc biệt có lần tôi chở ông ấy đi công chuyện, vừa đánh lái ra cổng, tôi quệt ngay phải cái xe đạp cũ nát dựng ở mé đường làm chiếc xe đổ kềnh, cái yên gãy gập và văng ra. Tôi đang định phóng đi thì ông sếp Nhật bắt tôi dừng lại, rồi ông ấy mở cửa phi ra. Ông dựng cái xe đạp ngay ngắn, móc ra tờ năm trăm nghìn rồi kẹp vào tờ giấy, để vào giỏ, trên tờ giấy ông ta nhờ tôi viết hộ rằng: “Tôi vô tình làm gãy yên xe của bạn. Hãy cầm số tiền này để sửa xe và hãy tha lỗi cho tôi.”

Hôm sau, cũng đúng lúc đánh lái ra cổng, tôi lại quệt vào cái xe đạp cũ nát đó. Lần này thì cái yên không văng ra nữa mà là cái bàn đạp. Ông Nhật lại nhảy xuống, dựng xe lên, bỏ năm trăm nghìn vào giỏ xe rồi để lại mảnh giấy: “Tôi vô tình làm gãy bàn đạp của bạn. Hãy cầm số tiền này để sửa xe và hãy tha lỗi cho tôi.”

Hôm sau nữa, cũng đúng lúc đánh lái ra cổng, tôi lại quệt vào cái xe đạp đó. Lần này thì cái yên và cái bàn đạp không văng ra nữa mà là cái chắn xích. Tuy nhiên hôm đó chỉ có mình tôi trên xe, không có ông Nhật đi cùng nên tôi phóng thẳng. Đang định nhấn ga lao đi thì từ bên đường, một người phụ nữ lao ra chặn ngay đầu xe tôi, vừa dang hai tay vừa gào thét:

– Dừng lại đền tiền sửa xe cho tôi đi chứ! Tại sao hôm nay lại bỏ chạy?!

Tôi nghe vậy thì mở cửa, thò đầu ra bảo:

– Thôi cô ơi! Cái xe của cô bán cho đồng nát chắc được hai chục! Hôm nay có mình tôi thôi, ông Nhật không đi cùng đâu! Nghỉ sớm đi!

Rồi lần khác, đang vội nên tôi vượt đèn đỏ và bị công an tuýt còi. Theo bản năng, tôi nhấn ga vọt lên. Công an thấy tôi chạy cũng không đuổi theo nữa. Tưởng là xuôi, ai ngờ ông Nhật ấy chửi tôi, bảo rằng vượt đèn đỏ và bỏ chạy là phạm luật. Rồi ông ta bắt tôi quay xe lại chỗ công an nộp phạt đàng hoàng mới đi tiếp. Đúng là dở hơi!

Lái xe cho ông Nhật hâm ấy một thời gian thì tôi hiểu được tính cách của ông ta. Đi đường thấy cái vỏ bao cám con cò nào vứt bên đường thì tôi tự giác dừng lại cho ông ta xuống nhặt; chẳng may có quệt vào xe hay đồ đạc của ai gây hư hỏng thì tôi cũng tự giác dừng lại để ông ta xuống trả tiền bồi thường; có lỡ quen chân vượt đèn đỏ hay đi ngược chiều thì cũng tự giác vòng xe ra chỗ mấy anh công an để nộp phạt.

Hôm ấy, ông sếp Nhật bảo tôi ra sân bay đón một ông Nhật khác. Cái ông Nhật này mặt cứ lầm lì, từ lúc lên xe ông ta không nói với tôi câu nào. Tôi cũng chả quan tâm mà chỉ tập trung lái xe. Tập trung là thế, ấy vậy mà qua ngã tư tôi lại quen chân vượt đèn đỏ và lại bị công an tuýt còi. Tôi đang giảm tốc độ và cho xe chầm chậm táp vào lề bên phải theo hiệu lệnh của anh công an giao thông thì bất chợt ông Nhật đó hét lên, ông ta còn hét bằng tiếng Việt nữa chứ:

– Em dừng lại làm gì! Chạy luôn đi! Đường đông thế này công an không đuổi theo đâu!

– Em tưởng anh là người Nhật? – Tôi hỏi, giọng thảng thốt.

– Là người Nhật nhưng anh sống ở Việt Nam mấy chục năm rồi! Chạy nhanh lên!

Tác giả: Vo_tonq_danh_meo

 

Chồng nghiện facebook
Bạn bị vợ giận như thế nào (Phần 1)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.