Ta không cần biết mọi người nghĩ gì về ta!!!

5 Likes Bình luận

Góc phố vắng – con đường hôm nay bỗng dài, đôi chân bỗng nhiên mỏi mệt… như muốn ngã xuống… nhưng rồi lại tự nhủ mình: không được ngã…….. không được khóc…. Bàn tay buốt…. Đỏ ửng bật máu… Cắn chặt lại… Không khóc nữa…Uh…mình sẽ không bao giờ khóc nữa…Buồn… và thấy cần phải viết.

Viết để tâm trạng được giải tỏa hơn, viết để sự cô đơn dần tan mất, viết để khỏi phải suy nghĩ lan man trong đầu, viết… Uh! chỉ đơn giản là viết thôi mà…

Làm gì để tránh khỏi cơn buồn đang nấp sẵn và có thể xô bờ ập đến? làm gì để nỗi buồn chỉ nằm lặng im và đau âm ỉ trong lòng? chỉ trong lòng mà thôi? Nỗi buồn là cơn sóng to, dù cát có rắn rỏi và chắc cứng đến đâu thì cát vẫn chỉ li ti và bé nhỏ… làm sao có thể chống lại trước một trận sóng triều cường?

Quy luật tất yếu là cát bị sóng nuốt chửng và rồi bị cuốn dạt ra mấp mô trùng khơi. Ở nơi đó cát được lắng xuống. Là một nơi không sóng, không gió. Bình yên. Nhưng có chắc cát không đau mãi nỗi đau ngàn năm khi xa bờ, xa những gì vốn dĩ quen thuộc? Đau. Là buồn. Là lạnh lẽo. Là cảm giác vỡ tan ra hàng trăm nghìn mảnh. Đau cũng thế. Buồn rồi cũng thế.

Tôi tự nhủ với lòng. Tôi đừng đau, đừng buồn làm gì. Có ai ôm ấp được một nỗi đau mãi như người ôm gai nhọn hoài rồi cũng tìm cách đặt nó xuống, đẩy nó đi để khỏi phải tổn thương. Thế nhưng… sao bây giờ. Tôi không thể nói được với lòng.

Tôi như vậy? Tôi chỉ biết viết, viết trong sự mê muội… Tôi không biết là mình đang viết gì, đơn giản chỉ là “viết ra” để chừa một lỗ nhỏ cho nỗi buồn như không khí bị tích tụ quá lâu giờ thoát được ra ngoài….

Lạ thay, những tưởng nước mắt sẽ rơi nhiều lắm, sẽ tuôn thỏa thích như một cơn mưa để ngày hôm sau ngước nhìn màu nắng sáng. Ngước nhìn ngoài kia, mưa cũng đang rơi…ước muốn mắt mình được hòa nhịp vào những cơn mưa rả rích ấy…

Phải chăng Tình yêu là một trò chơi mà chính ta đang điều khiển, sao chơi mà chẳng vui chút nào, thứ trò chơi làm đau cả chính người nghĩ ra. Tôi đã khóc, một chút thôi. Sự rạn vỡ là giọt nước mắt thứ nhất. Sự thay đổi cho một thói quen vẫn thường diễn ra trước mắt là giọt nước mắt thứ hai. Khóc. Tôi để cho tôi khóc. Chỉ cần không phải là giọt nước mắt của sự nuối tiếc là được.

Khi Tôi không thể khóc như mình đã nghĩ.

Tôi gượng cười. Mệt mỏi, sụt sùi…. Là cảm….Níu kéo 1 ai cho ta được thỏa mãn???. Cho là ta không biết trân trọng đi. Cho là ta không biết nắm giữ đi. Cơ hội chỉ có một lần, cánh cửa tình yêu khi đã đóng lại rồi thì chẳng thể nào mở ra với cùng một người nữa cả.

Ta không cần biết mọi người nghĩ gì về ta. Mày dại dột? Mày quá lệch lạc? Mày sai lầm? Mày ích kỉ nghĩ cho mình và ác độc? Ta chỉ cười… cười thôi… cấm gì một nụ cười? Dù là chua chát, dù là ngọt ngào, dù là hạnh phúc hay đau khổ, chẳng ai thể bước vào lòng ta để nhìn suốt được nụ cười ấy.

Ta ơi! Ta có thấy đang vật lộn với chính mình như thế này là một sự ngốc nghếch? Ta cần gì phải làm khổ chính mình? Hãy sống như trước đây ta từng sống. Hãy để tâm hồn ta là một biển cát sa mạc. Vệt chân từng in dấu lên tâm hồn ta đã được xóa sạch, không một tích vết!?

Tất cả mọi chuyện từ trước đến bây giờ chỉ sau một đêm thức dậy, ta đã nhận ra đó chỉ là một giấc mơ. Một giấc mơ mà thôi. Tưởng chừng như không thể chấp nhận được sự thật, dù đó là do ta gây ra hay chăng… Nhưng, khi choàng tỉnh và nhận ra ấy chỉ là một giấc mơ, mọi chuyện sẽ khác… Từ đây. Đổi khác. Ta. Một mình. Ta. Chỉ có ta.

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.