Tâm sự

10 Likes Bình luận

Mình năm nay 25 tuổi. Nhân viên kế toán của công ty may ở Sài Gòn. Anh 26 tuổi, ở Hòa Bình. Chúng mình quen nhau qua một trang mạng xã hội. Sau một thời gian tìm hiểu nói chuyện thì anh có xin số điện thoại và zalo. Từ đó bắt đầu có những cuộc gọi và dần dần là gọi video. Sau một thời gian anh nói “Anh có tình cảm với em, anh sẽ vào Sài Gòn tìm em. Nếu em cảm thấy hợp bọn mình quen nhau nhé?”

Thế là anh vào Sài Gòn như đúng lời đã hứa. Ngày hôm ấy mình ra sân bay đón anh. Bọn mình gặp nhau trong vui vẻ và bắt đầu có mối quan hệ yêu đương từ hôm ấy. Anh vào có kết hợp cả đi công việc. Anh vào 6 hôm. Hôm trước khi anh về lại Hà Nội anh có hẹn mình đi ăn chung với bạn anh ở Sài Gòn.

Sáng hôm trước khi anh bay về Bắc, mình cùng anh và 2 vợ chồng bạn anh có đi ăn cùng nhau. Vừa đến chỗ ăn mình vô tình nghe chị ấy hỏi “T ơi, em có mua quà Sài Gòn về cho vợ chưa?” Mình như chết đứng khi nghe câu hỏi ấy. Mình chỉ biết nhìn vào mắt anh và hỏi “Có chuyện gì anh đang giấu em?” Anh nói mình vào ăn đi, anh có chuyện giấu em lâu rồi. Khi nào còn 2 người anh sẽ nói. Anh nắm lấy tay mình nhưng mình vội vàng đẩy ra. Cảm giác của mình lúc đó thật mông lung.

Lúc tiễn anh ra sân bay chỉ có mình và anh. Mình hỏi anh giấu chuyện gì thì anh nói đi, em nghe. Anh nói “Anh có vợ rồi, nhưng anh và cô ấy đã ly thân. Người ấy là người mẹ anh muốn cưới cho anh”. Mọi sự thật như làm tim mình vỡ ra, mình hỏi “Thời gian qua anh lừa em? Anh đã lừa em từ lúc bắt đầu. Anh ly thân nhưng chưa ly hôn. Anh xem em là trò đùa của anh như thế thôi hả?” Anh nói anh không cố tình lừa mình. Anh sợ mình biết sự thật mình sẽ rời bỏ anh mà đi, sẽ xa lánh anh. Anh thật sự xin lỗi.

Mình và anh cùng ngồi ở sân bay 3 tiếng. Mình đã rất hụt hẫng nhưng vẫn cố ngồi đến cuối cùng cho đến lúc anh lên máy bay để về với gia đình của mình.

Mình đề nghị dừng lại. Anh thì hết mực níu kéo. Anh nói ly thân, anh sẽ dần thu xếp mọi thứ. Nhưng vô tình mình tìm ra fb vợ anh. Và mọi thứ không giống như anh nói, gia đình anh vẫn đang hạnh phúc, con anh là một bé trai kháu khỉnh gần tròn 7 tháng tuổi. Mình đã cảm thấy mình là một con người không ra gì. Vì sao có thể quen một người đàn ông có gia đình và thật lòng yêu thương anh ấy rất nhiều. Mình cố gắng dứt ra. Dù trong lòng mình tổn thương mình vẫn chưa từng trách anh ấy một lời.

Anh vẫn thường hay nhắn tin hỏi thăm, vẫn gọi. Anh hỏi mình nếu anh lại vào Sài Gòn mình còn cho anh cơ hội gặp mình không? Mình chỉ biết im lặng.

Mình đã off mọi thứ, chặn số điện thoại của anh. Anh có lấy một số điện thoại lạ nhắn tin cho mình “Anh nhớ em, thật sự nhớ em rất nhiều. Anh yêu em, anh chưa bao giờ muốn làm tổn thương em. Em hãy cho a thời gian được không? Đọc xong dòng tin nhắn ấy mình bật khóc vì trong lòng mình cũng nhớ anh rất nhiều. Nhưng nhớ thì làm được gì vì anh là người có gia đình. Còn mình và anh là 2 thế giới khác nhau.

Nhưng ông trời thật sự trêu ngươi, mình phát hiện mình có thai. Một mình, mình không biết nên làm gì cả. Mình đến bệnh viện kiểm tra và bật khóc khi bác sĩ bảo thai được 4 tuần rồi. Bé rất khỏe và phát triển tốt.

Mình nhắn tin cho cô bạn thân hỏi bây giờ mình nên làm gì. Bạn mình nói “Nên phá bỏ, thứ nhất vì mày còn tương lai, thứ hai mày lo nổi không khi sinh con một mình, thứ ba đó là con của một thằng đã có vợ. Suy nghĩ kỹ vì tương lai mày còn rất dài”. Mình im lặng, mình như đứng giữa 2 con đường. Và mình quyết định giấu mọi người, mình giữ con lại và nhắn tin cho cô bạn ấy là đã phá thai rồi!

Đêm đó cô bạn mình có liên lạc với bạn của anh ấy kể về mọi thứ. Vì bạn mình nghĩ anh ấy phải được biết những chuyện anh ấy đã gây ra cho mình (4 người bọn mình chơi thân với nhau). Anh bạn ấy có điện thoại cho anh và nói hết mọi chuyện với anh. Anh như phát điên lên, anh cố liên lạc với mình và hỏi “Tại sao em giấu anh. Em lấy quyền gì mà làm như với con anh? Em trả lời anh đi sao chuyện gì em cũng tự ý”. Mình thật sự mệt mỏi và trả lời một câu “Tôi lấy quyền làm mẹ vì anh không đáng làm bố con tôi”.

Từ hôm đó anh vẫn thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm sức khỏe và công việc. Anh không hề biết có một đứa bé đang lớn lên từng ngày trong mình. Anh không hề biết đó là con của anh. Một mình mình đi khám thai, một mình sắp xếp công việc và một mình đối diện với xã hội. Nhiều đêm mình đã bật khóc, vì mẹ con mình chỉ là một hạt cát nhỏ trong đời anh. Vì mình mà con mình bị gắn cái mác “con rơi”. Mình đã rất tủi thân và mẹ con mình vẫn nhớ bố mỗi đêm. Nhưng mình vẫn chưa từng và chưa bao giờ có ý định nói với anh mình chưa từng phá thai.

Các bạn xem đến đây có thể mọi người sẽ trách mình quá vội vàng mà không tìm hiểu kỹ. Thật sự những lần gọi video, nhắn tin mình chưa từng thấy anh có dấu hiệu của người có gia đình. Anh hay quay phòng ngủ, phòng làm việc, mình cũng chưa từng thấy có gì bất thường. Do anh quá giỏi che giấu hay do mình quá tin tưởng anh, mình không có câu trả lời. Nhưng ngay từ đầu anh đã diễn quá tròn vai. Để mình chưa từng nghi ngờ mà yêu anh thật lòng 🙂

Giờ thì bé của mình đã ở tháng thứ 3 của thai kỳ, bác sĩ nói là một bé gái. Mọi người trong gia đình mình rất yêu thương em, em tên là Bơ. Mình cũng đang dần cố gắng sống tốt vì em. Mình không mong anh sẽ biết em. Mình chỉ mong anh sẽ sống thật nghiêm túc với gia đình của mình vì họ chưa làm gì có lỗi để phải chịu cảnh mất chồng, mất bố.

Xấu chịu thiệt thòi rất nhiều, giá như tôi có thể đẹp

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Devilinheart

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.