Tâm sự buồn

6 Likes Bình luận

Anh! Vậy là mình xa nhau được ba tháng rồi anh nhỉ? Anh nhớ em không anh? Còn em nhớ anh lắm anh biết không? 

Ba tháng em cố gắng kiếm tìm niềm vui trong công việc và tự an ủi mình bằng những kỷ niệm đã qua. Ba tháng chôn vùi nụ cười của tuổi 20 bằng những giọt nước mắt lăn dài hàng đêm. Ba tháng và trước thái độ của anh, em đủ nhận thấy được rằng mình phải đứng lên, mạnh mẽ bước qua những nỗi đau mà số phận mang lại…. Em gọi là số phận vì em tin vào duyên số, em luôn tin vào chuyện chúng ta gặp nhau, yêu nhau là duyên số, và vì thế những nỗi đau mà em đang hàng ngày phải gánh chịu cũng đến từ số phận chứ không phải đến từ anh… 

Những tin nhắn hờ hững, những lời ngụy biên từ anh em không còn oán trách gì nữa. Kể cả lời nói dối của anh em cũng không còn bận tâm nữa. Giờ đây, em sẽ cố gắng nhìn mọi việc thanh thản và nhẹ nhàng hơn, sẽ không quá quan tâm tới anh nữa. 

“Khi người ta có một cái chân đau, người ta mãi lo lắng cho cái chân đau đó mà không nhìn được những điều khác của cuộc sống”. Em đã đắm chìm vào nỗi đau  đó từ lúc nào em không biết nữa. Có lẽ đã đến lúc chấm dứt chuyện đó rồi anh ạ.  Không biết em có làm được không nữa nhưng em phải cố gắng thôi vì em nhận thấy xung quanh còn rất nhiều người quan tâm em trừ anh. Cuộc sống còn nhiều điều thú vị hơn tình yêu mà anh dành cho em anh ạ. Em cũng nhận thấy em cần phải cám ơn anh vì đã cho em nhận thấy điều đó. 

Sau ngày hôm qua, cụ thể là sau tin nhắn làm tan nát trái tim em ngày hôm qua hình như em đã biết được mình nên đi tiếp con đường của mình như thế nào. Em nói là hình như vì em cũng chưa chắc là đúng hay sai anh ạ. Em vẫn nhút nhát và do dự trong cuộc sống thế này đó mà nhất là trong chuyện tình cảm. Và em cũng biết vì thế mà em đã bỏ qua rất nhiều cơ hội của mình. 

Dường như khi người ta không còn nước mắt để khóc, không còn trái tim để bị tổn thương nữa là khi người ta biết mình phải đứng dậy mạnh mẽ và tỉnh táo để đi xuyên qua nỗi đau đó…. Tuy nhiên có đủ dũng cảm và tự tin để bước qua hay không lại là chuyện khác. Em phải cám ơn anh đã cho em biết đến mọi cung bậc của cuộc sống, em không biết là đủ hay chưa nhưng anh đã cho em biết rất nhiều….. em cám ơn anh. 

Nếu có người hỏi em vì sao lại quyết tâm như vậy? làm như thế này để cho anh  thấy rằng không có anh em vẫn sống tốt hay sao? Để cho anh “biết mặt” hay sao? Thì em sẽ cười và nói “không phải thế, chỉ đơn giản là vì em muốn chiến thắng bản thân mình, để em không phải xấu hổ khi phải đối diện với lòng mình, tại sao lại có những lúc gục ngã và bi lụy đến thế, tại sao em lại không còn là em – 1 đứa lúc nào cũng cười thật tươi dù có bất cứ chuyện gì xảy ra”.

Và giờ đây em chỉ muốn quay về  với em của ngày xưa, không giận hờn, không u sầu, không lo lắng, lúc nào cũng vui vẻ, có thể mặc và chơi những gì mình thích, măm những gì mình muốn, sẽ không có ai quá xét nét và để ý tới từng lời nói của em, em lại có thể mặc sức tưởng tượng ra những điều lãng mạn mà không sợ bị ai chê cười là viển vông, là trẻ con, không bận tâm đến anh. Điều em cần nhất là lấy lại nụ cười của em – nụ cười mà anh nói làm anh quên mệt mỏi và bất cứ chàng trai nào cũng muốn nó chỉ dành  cho riêng họ. 

Trước đây em không bao giờ phải bật khóc vì một câu nói vô tình của anh, vì những lúc cảm giác bị chính người yêu mình bỏ rơi vì công việc… em như 1 con bé ngốc nghếch bị ném vào một xó và em chỉ dấm dứt khóc mà không thể làm gì khác. Nếu 20 năm trước có một cô bé đã khóc vì bắt đầu có mặt trên thế giới này thì giờ đây cô đang khóc vì muốn bắt đầu một cuộc sống mới, muốn lật một trang mới để viết tiếp về cuộc đời cô.   

Khi người yêu mình nhắn tin “bây giờ em cần anh hơn lúc nào hết!” thì mọi người sẽ làm gì? Nếu là em, em sẽ sẵn sàng gọi điện lại xem có chuyện gì xảy ra rồi cùng nhau giải quyết nếu có thể. Đó là điều đơn giản nhất. Thế mà anh lại hờ hững nhắn tin lại  “bây giờ anh bận”. Em chẳng dám trách gì anh. Chỉ biết tiếp tục khóc và nhắn lại “em biết rồi, em sẽ không phiền anh nữa”. Em tự mình giải quyết một việc mà với em rất khó giải quyết một mình. Vì nó ít nhiều liên quan đến tương lai của 2 đứa, anh cũng biết mà. Đó là chuyện liên quan đến công việc của em sau này. Chính thái độ đó của anh đã giúp em quyết định nhanh hơn. 

Em quyết định sẽ nghe lời mẹ mà bỏ đi chủ kiến của bản thân. Sau này sẽ về nhà làm điều đó có nghĩa là mình sẽ không bên nhau. Một đứa sẽ ở đầu của đất nước và 1 đứa sẽ tận cuối của đất nước. Cái quyết định này làm mẹ rất vui vì lâu nay mẹ vẫn muốn em về với mẹ sau khi học xong. Sau cuộc nói chuyện hàng giờ với mẹ, em khóc, khóc rất nhiều chẳng ai bên cạnh an ủi, em như muốn vỡ tung ra… Nhưng đây sẽ là những giọt nước mắt cuối cùng, đây sẽ là kết thúc cho một nhánh đường trong hành trình vào đời của 1 con bé 20 đang chập chững vào đời. 

Em chìm trong giấc ngủ mà quên không ăn tối. Và chuông tin nhắn đặc biệt này đã đánh thức em dậy. Nếu bình thường em sẽ rất hạnh phúc và vui mừng khi nghe tiếng chuông này, thì giờ đây em lại không muốn đọc nó, không muốn bận tâm tới nó. Nhưng rồi em lại đọc “anh về nhà rồi, nói anh nghe em có chuyện gì, mấy hôm nay thiếu người anh bận quá, xin lỗi em nhé”.

Em cười nhẹ không phải là nụ cười vui mừng, thỏa mãn. Mà là nụ cười của một sự buông xuôi, chấp nhận kết thúc. Em kể lại cho anh nghe việc đó. Em không nói sẽ nghe mẹ về nhà làm việc. Nhưng em nói mấy ngày nữa sẽ gặp mẹ. Nói như vậy anh cũng đủ biết là em sẽ xa anh rồi phải không?

 “Mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết, em hỏi mẹ xem vì sao mẹ muốn thế” – tin nhắn thứ 2 của anh. Như thói quen chát điện thoại bình thường của em. Em nhắn lại “vậy là anh không hiểu mẹ rồi, mẹ muốn em gần mẹ thôi”. Không biết anh đã nhận được tin nhắn của em chưa mà em lại nhận được tin nhắn của anh ngay lập tức. “thôi em ngủ sớm đi, em làm như thế nào anh cũng ủng hộ em, mai anh phải đi công tác sớm, chúc em ngủ ngon”. 

Thế đó, thực sự anh đã hết quan tâm em rồi sao? vì sao anh trốn tránh em? em đâu nói sẽ gặp anh. Nếu mai em về, không biết bao giờ mình mới gặp nhau? Thái độ của anh dành cho người mình yêu là vậy sao? anh không lo gì cho tương lai của mình hay sao? 

Em quyết định như thế là đúng phải không? rời xa anh là hoàn toàn đúng! Em có làm được không? Em có nên chủ động nói chia tay, hay cứ để như thế này mà ra đi. Em biết mình vẫn yêu anh? Nhưng anh còn yêu em không? Sao anh không cho em biết? chúc em ngủ ngon làm gì? Em đâu thể ngủ được nữa?

(Người gửi: conmuabuon)

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.