Tháng không có ngày 29

3 Likes Bình luận
Tháng 2 năm nay, tại sao lại không có ngày 29 hả anh? Tại sao ư? 
Tại vì tháng 2 năm nay chúng ta … Đã không còn vui vẻ ăn mừng kỉ niệm ngày quen nhau… Như những tháng trước chúng ta vẫn làm… Tại sao ư? Tại vì trong tim anh em đã không còn ý nghĩa gì nữa…   

Nó bật khóc trong đêm, một mình nó vẫn ngồi đó. Ngay chiếc ghế mà ngày xưa 2 đứa tối nào cũng hay ngồi… Nó ngồi đó hội thoại với chính bản thân mình… Chỉ 1 mình nó… tự hỏi, tự trả lời… rồi lại bật khóc…

Nỗi đau khổ vẫn buông xuống hằng đêm trong tâm hồn nó, làm sao ai có thể biết được… Những nụ cười vẫn tươi tắn trên môi nó hằng ngày. Ai có thể ngờ những giọt nước mắt vẫn âm ĩ hằng đêm mỗi khi nó bắt đầu chợp mắt… 

Tháng 2… Không giống như những tháng trước. Không có ngày kỉ niệm, chỉ có ngày chia tay. Một điều mà không ai muốn chấp nhận trong tình yêu cả… Nhưng, nó đã phải học cách chấp nhận (anh đã từng dạy nó như vậy)…

Chấp nhận để anh ra đi vì tương lai sự nghiệp. Và chấp nhận sự chấm dứt khi mà tình cảm đã nhạt nhòa theo thời gian xa cách, phải chấp nhận thôi… Vì biết làm gì hơn… Cố gắng để làm gì nữa… Càng cố gắng chỉ càng làm cả 2 thêm mệt mỏi và chán nản. Thà rằng chia tay để mỗi người còn có thể giữ lại cho mình những hình ảnh đẹp về nhau… 

Nhưng,…nó vẫn  không thể chấp nhận được… Anh có thể dễ dàng quên nó nhanh như vậy sao? Chỉ vì 2 chữ sự nghiệp sao? Lẽ nào sự nghiệp lại quan trong đối với 1 người đàn ông đến mức không còn thấy được sự hiện diện của người con gái mà họ đã từng chung chăn gối…

Nó hận… Nó hận 2 chữ tình yêu mà nó trao cho anh quá mờ nhạt so với 2 chữ sự nghiệp mà anh đang ra sức xây dựng.
Nó muốn chà đạp sự nghiệp của anh bằng cách xây dựng cho mình 1 sự nghiệp vẻ vang gấp mấy lần sự nghiệp mà anh đang theo đuổi. Để anh nhận ra rằng sự nghiệp không đáng để anh quên đi người mình yêu như vậy… hahaha… Dùng sự nghiệp để trả thù tình yêu… Giống như trong các bộ phim tình cảm xã hội Hồng Kông đây mà… 

Ngày 28/2, nó cô đơn ngồi chờ đợi… Chờ đợi 1 điều gì đó rất mơ hồ… Chờ đợi đến ngày 29 ư? Làm gì có mà chờ đợi… Nếu có cũng chỉ làm nó thêm quặn đau mà thôi…

Tình yêu đã hút hết sự mạnh mẽ vốn có của nó. Nó đã sống quá dựa dẫm vào anh. Để 1 ngày khi anh đột ngột ra đi. Nó như cục nước đá bị đem ra khỏi tủ lạnh, từ từ tan chảy rất nhanh chóng, trở nên yếu đuối và mất phương hướng… 

Thời gian như đang vờn lấy nó, như mèo vờn chuột… Nó căm ghét cái gọi là thời gian…

Lúc trước, khi anh còn ở đây, thời gian nhanh như giông gió trong cơn bão tố… Còn thời gian bây giờ…như 1 áng mây cứ trôi nhẹ nhàng ngang lưng trời… Nó chỉ muốn giết chết thời gian… Nó chọn cách sa đà vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, trong những hộp đêm ồn ào với những chất kích thích mạnh làm cho con người ta không còn là mình nữa…
Rồi sau mỗi cuộc vui, đọng lại trong lòng nó vẫn là hình ảnh của anh, đọng trên đôi mắt u sầu của nó vẫn là những giọt nước có vị mặn…và cứ mỗi lần như vậy nó lại không làm chủ được mình, nó lại gọi cho anh khóc lóc rên rỉ và trách móc không ngớt lời…

Áp lực càng đè nặng lên trên đầu anh. Cảm giác tội lỗi vì anh là nguyên nhân khiến nó trở nên như vậy. Cảm giác bất lực khi anh không thể ở bên để lo lắng khuyên nhủ nó…

“Em ơi, anh thật có lỗi với em, nhưng anh biết phải làm sao bây giờ…” 
“Anh àh, mình đã chia tay bao nhiêu lần rồi hả? Mà có lần nào bỏ được nhau đâu… nhưng lần này có lẽ … có lẽ anh đi rồi mình sẽ dễ hơn…
Từ giờ, em sẽ chôn chặt tình cảm xuống tận cùng lý trí. Em sẽ gạt bỏ tất cả thương yêu để sống cho bản thân mình… Rồi em sẽ vượt qua được những ngày tháng đau đớn nhất của tình yêu… và anh cũng vậy nhé!”   

Nó là người nói tiếng chia tay với anh, cũng là người đau khổ hơn ai hết… Nó đã rất quằn quại trong những ngày tháng một mình nó… Một mối tình đã kết thúc khi mà tình yêu chưa hẳn đã hết nhưng có lẽ cũng không còn lại bao nhiêu. Sự chia tay của cả 2 làm nó thức tỉnh…

Lẽ nào nó đã trút thêm gánh nặng lên vai anh? Nó hối hận quá, phải chi nó đừng quậy phá thì sẽ không làm khổ anh, và tự làm khổ chính bản thân mình… Nhưng tất cả đã quá muộn cho 1 sự thức tỉnh…”Một sự chia tay như vậy thật buồn nhưng cũng còn chưa quá muộn, đúng ko em? Còn hơn là e chờ đợi trong vô vọng” 

Nó bắt đầu sống có ích hơn. Mở rộng mối quan hệ với nhiều bạn bè hơn. Đăng kí học thêm ngoại ngữ và thể dục thẩm mỹ. Đi chùa và tham gia vào các hoat động sinh viên trong trường…

Những ngày chủ nhật rảnh rỗi, nó thường rủ bạn bè đi mua sắm, đi tô tượng, đi về thăm bà nội… Đó cũng là 1 cách giết thời gian để sống cho qua ngày. Một cách hiệu quả hơn là cách mà nó đã từng chọn ……  
Mỗi khi nhìn những cặp tình nhân tay trong tay, nó thật chạnh lòng. Những vòng tay âu yếm lúc trước đối với nó là chuyện bình thường. Có khi còn là 1 thứ dư thừa … vì những khi không có anh, cũng có 1 vòng tay khác che chở lo lắng cho nó mỗi khi anh và nó giận nhau. 

Nhưng giờ đây, 1 vòng tay, 1 nụ hôn là 1 thứ gì đó thật xa xỉ đối với nó… Thèm lắm ánh mắt lo lắng của anh, nhớ lắm hơi thở nồng nàn mỗi khi 2 đứa hôn nhau… Trời ơi, tại  sao, tại sao ông trời đã ban tặng anh cho nó. Rồi lai sắp xếp cho anh rời xa nó, như là 1 định mệnh nghiệt ngã…  

(Người gửi: Vy)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.