Tình Bạn!

3 Likes Bình luận

Tao với mày cùng học chung một lớp

Chung một giường, đứa dưới kẻ trên

Cứ mỗi lần tao trèo lên chỗ ngủ

Mày lại cáu, làm nhặng hết cả lên.

 

Giường cọt kẹt, bốn chân như răng ông lão

Quê mày nghèo bốn mùa khoai với sắn

Lạc với Ngô là lương thực hàng đầu

Mỗi lần về mày lại xách thêm rau.

 

Mấy cân khoai với vài cân lạc

Quê tao lại càng nghèo hơn nữa

Bờ bãi thoải dài, biển nước mênh mông

Độ phèn cao nên chẳng thể cấy trồng.

 

Khoai với sắn cũng đều không có cả

Mỗi lần về quê… mẹ tao đều vội vã

Làm cho con chút muối mang theo

Hành mỡ phi thơm rồi đổ muối vào.

 

Thế là lại gói khăn… lên trường theo học

Ba năm trời tao với mày thân thiết

No đói cùng nhau chẳng đỏng đảnh bao giờ

Rồi ra trường, chúng ta trở về quê.

 

Hai đứa lâu rồi… chưa một lần gặp gỡ

Nay, cả tao với mày… đều thong thả

Con cái lớn rồi, có điều kiện gặp nhau

Vài ba ngày, ôn lại kỷ niệm sầu.

 

Ôn lại những giấc mơ thời son trẻ

Kể nhau nghe những điều suôn sẻ

Và cả những gió giông ập đến bất ngờ

Khóc rồi cười, mày với tao như con trẻ.

 

Nằm ôm nhau, hai kẻ chợ… giãi bày

Sang thu rồi, hãy sống tốt nghe bay

Hãy yêu thương hết lòng mày ạ

Và hãy biết yêu… cả chính mình nữa nhé.

 

Để con cái không muộn phiền về mẹ

Nhắn nhủ nhau, rồi chìm sâu vào giấc ngủ

Tay nắm lấy tay và đầu tựa mái đầu

Miệng nhoẻn cười – ôi… chẳng biết nông sâu

Chỉ biết rằng… ta còn nhau mãi mãi.

Viết ngày 1/5/2021

Tác giả: Mai Thị Mừng

 

 

Người học trò đạp xích lô

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.