Tình cờ, bất chợt – Dấu chấm hết!

2 Likes Bình luận

Trước kia có người con gái khi chưa quen anh người đó đã có một mối tình thật đẹp và thơ mộng – đó cũng là mối tình đầu của người ấy.

Cô ấy nghĩ rằng chắc chắn thời gian này cô ấy sẽ chẳng thể yêu ai thật lòng và đem lại cảm giác yêu thương cho cô ấy nữa, nhưng cô ấy đã lầm.

Sau 1 thời gian rất ngắn cô ấy nhận ra cô ấy đã yêu anh rất nhiều, nhiều hơn cô ấy nghĩ. Người con gái đó là tôi các bạn ạ!

Sau đây tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện tình, chuyện đời của tôi! Mong rằng qua bài viết này các bạn có thể học, rút ra được điều gì đó cho bản thân của mình.

Bây giờ mình đang cảm thấy rất khó chịu và cô đơn. Ngày hôm qua mình đã bị bệnh sốt phát ban, cả người mẩn đỏ và vô cùng khó chịu. Một bệnh xuất phát từ sự buồn tủi và tương tư, vì quá nhớ 2 người đàn ông mà tôi vô cùng yêu.

Người yêu cũ của tôi là người tôi rất yêu và luôn yêu, nhớ. Nhưng do vì lý do gia đình mà cả 2 đều không thể vượt qua nên chúng tôi đành phải chia tay.

Người tôi yêu bây giờ cũng là người tôi rất yêu, khi tôi buồn anh luôn ở bên tôi. Tôi đã chia sẻ cho anh biết những chuyện mà tôi chưa từng nói với ai, những chuyện mà có lẽ tôi sẽ mang theo đến suốt cuộc đời.

Tôi là cô công chúa được sinh ra trong 1 gia đình không quá nghèo, cũng không giàu. Nhưng vì nhà chỉ có 1 mình nên tôi cũng sướng không phải làm gì.

Mọi người cứ cho rằng tôi là sướng nhất nhưng họ không hề biết thưở bé tôi đã phải trải qua 1 sự việc vô cùng tồi tệ, chuyện ấy ám ảnh tôi suốt đời. Tôi đã tự đập đầu mình vào tường rất nhiều.

Vào 1 ngày kia tôi nhận ra tôi vô cùng yêu D nhưng D có lần đã nói với tôi rằng D không lấy người vợ đã mất trinh. Khi nghe được điều ấy tôi vô cùng đau và tôi biết tôi nên rời xa anh.

Hôm sau tôi đã khóc và nói chia tay, anh đã hỏi vì sao? những câu hỏi dồn dập làm tôi òa khóc và tôi đã nói ra chuyện hồi bé tôi đã bị mất đi thứ rất quý giá. Điều tôi không ngờ là anh nói, anh đã biết rồi, anh để tôi tự nói ra.

Anh và tôi đã có mấy đêm bên nhau nhưng tôi luôn kiềm chế mình và nói với anh ko được làm điều ấy với tôi. A chấp nhận.

Và khi tôi nói ra chuyện ấy thì anh đã an ủi tôi và bảo anh yêu em nhiều anh sẽ không bao giờ chia tay tôi. Tôi đã rất hạnh phúc vì lời anh nói và chúng tôi đã ngày càng yêu nhau.

Cũng có đôi lần 2 đứa giận dỗi nhau, và vì tôi quá yêu anh tôi luôn chủ động giảng hòa vì tính anh và tôi đều ương như nhau, đất ko chịu trời thì trời đành chịu đất vậy.

Rùi chuyện gì đến cũng sẽ đến. Bạn người yêu cũ của tôi đã điện cho tôi và nói về người ấy. Bao yêu thương trong tôi lại tràn về, tôi đã khóc và pm cho người ấy là đừng để bạn người ấy nhắc người ta trước mặt tôi nữa, tôi sợ lắm rồi.

Tôi đau tim từng ngày qua vì nhớ người ta rồi, giờ tôi muốn quên, người ta không còn ý nghĩa gì với tôi nữa.

Tôi đã gửi tin nhắn cho người ấy nhưng chẳng may gửi nhầm tin nhắn cho người yêu bây giờ của tôi. Anh đã giận tôi. Tôi đã đến chỗ anh ở cùng những người anh, bạn cùng phòng của anh.

Anh ko nói gì, anh thờ ơ với tôi, hôm ấy cả anh và tôi đã uống rất nhiều rượu bia, hầu như tất cả mọi người đã say. Theo phản xạ tự nhiên tôi đến ngồi rìa anh và anh đã ôm tôi, anh ôm hôn tôi và chúng tôi chìm trong giấc ngủ.

Trong lúc ngủ tôi nói với anh là em rất yêu anh, anh nói mai nói chuyện, bây giờ muộn rồi để cho mọi người ngủ. Trong vòng tay êm ái tôi đã ngủ đến sáng.

Tôi tỉnh dậy và tưởng rằng mọi chuyện đã xong, nhưng ko phải. Anh tìm tin nhắn mà tôi đã gửi nhầm đập mạnh xuống đất. Tôi đã lại gần anh xin lỗi anh, nhưng anh ko chịu, dứt mạnh bàn tay của tôi ra người anh.

Anh bực bội và bảo với bạn anh là anh về quê bây giờ, mà trước đó anh đã bảo với bạn anh là không về.

Tôi vô cùng đau khổ và cảm thấy bực bội, tôi nghĩ tôi cũng đâu có tội tình gì đâu? tội vì tôi chưa thể quên người ta, nhưng làm sao bắt ép được trái tim của mình làm theo ý mình đây? Anh có cần ích kỷ vậy không?

A cứ so sánh anh và người ta nhưng anh quên mất 1 điều rằng bao ngày qua em vẫn luôn bên anh và yêu anh. Và vào ngày valentime anh và em đã lần đầu tiên làm chuyện ấy. Vì quá yêu anh mà em đã vượt qua giới hạn của người con gái không nên làm.

Mấy ngày qua em đã khóc và nghĩ rất nhiều về anh, em và anh đã nói chuyện rất nhiều và em nhận ra rằng anh vẫn còn trẻ con lắm và anh ích kỷ lắm.

Em đã quyết định rời xa anh. Nhưng trong thâm tâm em chẳng hề muốn chút nào, em đã cho anh cơ hội cuối cùng và cũng để cho em cơ hội.

Em đã nhắn tin bảo đêm nay anh đến với em nhé! Nhưng anh không đến. Vậy thôi anh nhé! tạm biệt anh, em đợi suốt đến tận 3h sáng nhưng ko 1 tin nhắn anh dành cho em để hỏi thăm, 1 mình em trong sự cô đơn và buồn tủi.

Em đã không chịu được nữa và đã pm cho anh, em quyết định mình xa nhau, em không buồn đâu. Qua đêm nay với em anh không phải là người yêu em nữa, em sẽ coi anh như 1 người bạn của em.

Em không chạy chốn, em sẽ vẫn liên lạc với anh, em chấp nhận sự thật này, sự thật mình mất nhau anh ak! Với em giờ việc quan trọng đó là học, đọc thật nhiều sách về cuộc sống để giúp mình cứng rắn hơn, sống vui hơn.

Mình không có lời khuyên nào cho các bạn về cuộc sống, mình chỉ muốn nói với các bạn là khi làm gì hãy suy nghĩ thật kỹ, và hãy học cách chấp nhận cuộc sống nhé! Nhưng ko phải chấp nhận đồng nghĩa với việc cuộn mình trong vỏ ốc để gặm nhấm sự đau khổ đâu.

Hãy vững bước trên con đương tương lai bạn nhé! Luôn cười cho đời thêm vui. “Cười cũng phải sống – Khóc cũng phải sống – Tại sao không cười để mà sống!”???  Số phận chúng ta do chính chúng ta quyết định!

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: quantri

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.