Tình vô thường

1 Like Tắt bình luận

Ô kìa trời đã sang đông
Mà sao chưa thấy má hồng nắng hanh
Trời buồn gió cũng lạnh tanh
Mây bay chầm chậm mong manh khói tàn

Lòng người sao lại chứa chan
Nhớ người xa xứ cách ngàn dặm xa
Nhớ người thấy trống ngôi nhà
Nhớ người, nhớ lắm sao đà cho nguôi

Chờ cho đến buổi sáng tươi
Người về sẽ nở nụ cười vì ai
Người về sẽ một thành hai
Người về xây mộng liêu trai cũng đành

Thế rồi trời cũng nắng hanh
Người đi, người ở sao đành người ơi.
Trời buồn giọt nắng chẳng tươi
Mây chẳng bay nữa, gió chơi đâu rồi

Rồi ngày trời hết tiết đông
Xuân sang chẳng nắng…. má hồng vẫn tươi
Môi ai thắm nở nụ cười
Vô thường ai hiểu, lòng người đã buông..!

QHP, 10/11/2918

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy