Phải chăng tình yêu tôi dành cho anh là mù quáng?

2 Likes Tắt bình luận

Tôi đau đớn, chán nản… Tôi chỉ biết khóc, mỗi ngày trôi qua thật nặng nề, tôi không muốn đối diện với thực tại, nhiều khi tôi muốn dừng lại… Tôi không muốn bước tiếp, tôi muốn quên anh để tìm lại cuộc sống bình yên, một cuộc sống bình thường không một chút lo lắng, suy tư của một đứa con gái vô tư trước đây.

Tôi đang yêu một người đàn ông đã có gia đình. Một người mà suốt cuộc đời này anh sẽ không bao giờ thuộc về tôi, anh không thể sánh bước cùng tôi trên con đường tôi đi. Tôi biết mình đang đi nhầm đường, một con đường mà cả cuộc đời này tôi không nên bước tới. Tôi biết mình sai rồi nhưng tôi không biết làm sao để thoát ra cả. Tôi thực sự đáng ghét, tôi không nên đến bên anh. Đã bao lần tôi cố gắng quên anh, rời xa anh trong lặng lẽ nhưng tôi không thể làm được điều đó.

Thời gian thì cứ trôi đi mà hình bóng anh vẫn ngự trị trong trái tim tôi. Tôi cố gắng từng ngày từng ngày để không nói chuyện với anh nữa, để dần quên anh đi nhưng một tuần rồi một tháng trôi qua, tôi lại trở về bên anh rồi tôi lại mất tích trong im lặng và rồi một tháng nữa lại trôi qua tôi lại không thể quên anh, anh vẫn là anh trong trái tim tôi.

Tôi phải làm gì bây giờ, phải chăng tình yêu tôi dành cho anh quá lớn? Tôi cũng không biết nữa. Từ khi yêu anh, tôi không còn là chính tôi_một cô bé vô tư chỉ biết đến những gì đang xảy ra trước mắt, tôi không quan tâm đến điều gì cả, tôi chỉ cần biết ngày mai thức dậy tôi sẽ đến lớp và ngày nào cũng thế như một vòng tuần hoàn.

Nhưng giờ đây tôi là ai? Yêu anh, tôi chưa một lần cảm nhận được hạnh phúc mà trái lại toàn là đau khổ và nước mắt. Tôi biết, anh là một người cha tốt rất yêu con, anh hạnh phúc với những thiên thần bé nhỏ của anh nhưng tôi không ghen tị mà tôi cảm thấy hạnh phúc khi anh vui vẻ. Tôi yêu anh và quý trọng tất cả những gì thuộc về anh. Tôi không hề ích kỹ, không muốn dành anh về phía mình. Tôi chỉ cần là điểm tựa cho anh mỗi khi anh mệt mỏi, mỗi khi anh cần tôi. Tôi chỉ cần anh yêu và được yêu anh, tôi không cần gì ở anh cả.

Yêu anh, tôi luôn nghĩ cho anh chưa một lần nghĩ cho riêng mình. Nhưng tôi cũng chỉ là một người con gái bình thường, cũng có trái tim rỉ máu, cũng biết đau, cũng cảm thấy lạnh khi đông về… Tôi yêu và ước ao được người mình yêu, yêu thương và chăm sóc cho mình, là bờ vai để tôi tựa vào khi tôi khóc, mỗi khi tôi mệt mỏi, là người có thể trò chuyện cùng tôi mỗi tối, là đôi cánh tay ấm áp ôm lấy tôi mỗi ngày… Và mỗi đêm trước khi đi ngủ được nghe anh nói “Chúc em ngủ ngon”.

Yêu anh, tôi biết rằng những ước muốn bình dị đó quá xa để tôi có thể chạm vào. Tôi biết, với một người con gái như tôi phía trước luôn có rất nhiều sự lựa chọn. Tôi còn quá trẻ, tương lai với tôi mới chỉ là bắt đầu mà thôi. Nhưng tôi không hiểu tại sao lại chọn anh để rồi dành lấy những tháng ngày đau khổ triền miên, không lối thoát. Yêu anh, tôi đã vứt bỏ tất cả những gì mà một người con gái bình thường như tôi đáng được nhận từ người mình yêu. Những ngày mà những người con gái khác sẽ được hạnh phúc bên người mình yêu thì tôi lại không có. Tôi không hiểu tại sao mình lại như vậy, tôi chấp nhận mọi thiệt thòi để được yêu anh, được bên anh.

Có phải tôi ngốc quá rồi không? Phải chăng tình yêu tôi dành cho anh là mù quáng sao??? “Yêu anh, em luôn muốn anh là người đàn ông hạnh phúc nhất trên thế gian. Nhưng anh có biết rằng, em đau khổ vì anh đến nhường nào không? Đứng trước anh em luôn tỏ ra mạnh mẽ, chưa một lần anh nhìn thấy nước mắt em rơi nhưng thực ra những lúc ấy anh có biết rằng em đang khóc, trái tim em quặn đau, em cố gắng để nước mắt chảy ngược vào trong. Anh có biết, mỗi đêm em vẫn khóc rất nhiều khi nhớ về anh? Em khóc như chưa bao giờ được khóc, khóc vì anh.”

Tôi muốn quên anh… quên đi tất cả suy nghĩ về anh. Tôi muốn ghét anh, ghét anh để không bao giờ nhớ về anh nữa… Nhưng càng cố quên thì tình yêu tôi dành cho anh càng sâu đậm, càng da diết… Giờ đây tôi phải làm sao, khi mà cuộc đời này anh vẫn mãi là anh của hiện tại, còn tôi mỗi ngày trôi qua chỉ biết nhớ anh trong tuyệt vọng, ôm niềm đau về anh mà sống??? Mọi người ơi! Tôi phải làm gì bây giờ? Có phải tôi đáng ghét, đáng trách lắm không?

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy